DI CHÚC Số 1 của Linh mục Nguyễn Văn Lý

Lm. Nguyễn Văn Lý

DI CHÚC Số 1
của Linh mục tù nhân lương tâm Tađêô Nguyễn Văn Lý

Nhà Chung Tổng Giáo phận Huế, ngày 02-02-2011

Ngày 15-3-2011 Nhà cầm quyền (NCQ) Cộng sản Việt Nam (CSVN) sẽ đưa tôi vào lại trại giam, tiếp tục áp bức tôi chịu bản án ngày 30-3-2007 tù giam 8 năm và 5 năm quản chế mà tôi luôn phủ nhận, vì nó hoàn toàn bất công và trái Công pháp Quốc tế. Để quyết liệt phản đối, tôi sẽ tuyệt thực vô thời hạn liên tục nhiều đợt nối tiếp nhau và khước từ mọi điều trị của bạo quyền CS (bệnh tai biến mạch máu não 3 lần gây liệt tay-chân phải từ tháng 5-2009, hiện đã khỏi khoảng 60% và thi thoảng bị xuất huyết chi dưới đến nay đã 6 lần). Vì không biết chắc những gì sẽ xảy ra, tôi xin gửi lại vài điều cần thiết cho Giáo hội, thân nhân và toàn thể Đồng bào Việt Nam (VN) thân yêu trong và ngoài Nước, thay cho các Di chúc tôi đã viết hàng năm mỗi khi có điều kiện (Giáo luật), như là nỗ lực cuối cùng để hoàn thành trách nhiệm với Đồng bào, Dân tộc, Tổ quốc, Giáo hội và Thiên Chúa theo lương tâm thôi thúc đòi buộc.

I. Vài chuyện riêng.

1. Tạ ơn và tạ tội : Con tạ ơn Thiên Chúa đã ban cho con muôn hồng ân trong gần 65 năm làm người và gần 64 năm được sinh ra làm con dân Nước Việt, được làm con Chúa và Hội Thánh Công giáo, được ăn học làm Linh mục gần 37 năm, được chia sẻ kiếp tù đày của hàng triệu người Việt 5 lần gần 17 năm (còn thêm 5 năm nữa) và bị quản chế 8 lần 15 năm (còn thêm 5 năm và vô thời hạn). Xin Chúa và mọi người tha thứ tất cả lỗi lầm của con do chưa sống xứng đáng đời một Tín hữu Công giáo, và chưa biết đấu tranh hiệu quả giúp Dân tộc VN thoát khỏi chế độ CS gian manh bạo tàn.

2. Về thân xác : Sau khi con qua đời, kính xin Tòa Tổng Giám mục Huế cử hành Thánh Lễ Tạ Ơn cầu nguyện cho con không có xác cũng được. Xin trao xác con cho bệnh viện nào gần nhất có thể lấy được một số nội tạng cấy ghép được cho những ai cần: giác mạc, tim, gan, thận, gân, mạch,… Sau đó xin trao cho Đại học Y Huế giúp sinh viên học giải phẩu. Khi không còn sử dụng nghiên cứu nữa, nếu Đại học Y gửi lại thi thể, kính xin Tòa TGM Huế chôn táng con với một hòm gỗ rẻ tiền nhất của Dân nghèo. Xin ghi 2 bên quan tài: Chúa Là Sự Sống Lại, Tự Do Tôn Giáo Hay Là Chết. Xin miễn mọi hoa đèn phúng điếu/tiệc chia ly tốn kém. Sau Thánh Lễ Tạ Ơn, xin hết lòng ghi ơn mọi người, kính xin mọi người yên lặng chia tay nhanh, tiết kiệm thời giờ tối đa.

Trên mộ, dưới chân Thánh giá, xin ghi: Con chỉ là hạt sương long lanh ngọn lá,

Phút chốc bốc hơi không dấu vết Chúa ơi,
Con chỉ là hạt bụi cuộc đời,
Một làn gió thoảng cuốn mất thôi !

Dưới chân mộ, xin ghi: Đời con là một chuỗi ngày thiếu sót với Chúa và với mọi người. Xin tha thứ.

Nếu Đại học Y Huế đã tiêu hủy, xin Gia tộc và mọi người thay vì đau lòng, phải vui mừng đợi ngày gặp lại nhau trong Nước Chúa với thân xác phục sinh hiển vinh.

3. Tôi không nợ/hứa gì ai, chỉ để lại ít sách vở/đồ dùng, xin Sở Quản lý Nhà Chung và Gia tộc chia cho các Linh mục, Nữ tu con đi tu của tôi, các cháu, Bạn hữu và các sinh viên/học sinh sử dụng hữu ích.

II. Phải làm gì trước hiện trạng của Giáo hội Công giáo, các Tôn giáo và Tổ quốc VN ?

1. VN chưa có Tự do Tôn giáo (TDTG) thực sự và đầy đủ cho 6 TG hiện diện (Cao Đài, Công Giáo, Hồi Giáo, Phật Giáo, Phật Giáo Hòa Hảo, Tin Lành). TDTG gồm 4 điều chính yếu liên quan chặt chẽ với nhau mọi TG đều phải được quyền có, nhưng chưa có:

1.1. Các Tôn giáo (TG) phải được thừa nhận tư cách pháp nhân và được đối xử công bằng : Tại VN, chưa có TG nào được thừa nhận tư cách pháp nhân cả, chỉ mới được phép đăng ký có mặt. Một số Giáo hội Tin Lành tư gia chưa được phép đăng ký và chưa được đối xử công bằng hợp lý.

1.2. Các TG phải được tự do phát triển theo khả năng mình có, chỉ bị pháp luật ràng buộc như mọi công dân/tổ chức khác, để không xâm phạm tự do của cá nhân/tổ chức khác: Tại VN, điều này chưa TG nào có được. Chỉ TG nào hoàn toàn tùng phục NCQ CSVN mọi mặt, mới được tự do làm nô lệ cho bạo quyền CS mà thôi. Sau đây chỉ là vài thí dụ minh chứng:

+ Suốt 260 năm Đạo Công giáo bị bắt bớ từ thời vua Lê chúa Trịnh chúa Nguyễn đến thời Văn Thân (1617-1877), tuy nhiều lúc Giáo hội Công giáo (GHCG) phải sinh hoạt lén lút, bị triệt hạ, tàn sát…nhưng các quyền thiêng liêng cơ bản nhất như tuyển chọn chủng sinh, đào tạo/phong chức/bổ nhiệm linh mục/giám mục GHCG đều chủ động, không bị mất. Còn trong chế độ CS, luôn được rêu rao là tự do ưu việt gấp ngàn lần các Nước khác, tất cả các quyền cơ bản này GHCG đã bị mất vào tay bạo quyền CSVN ! Các TG chỉ được sinh hoạt trong vòng chiếc thòng lọng siết cổ các TG mà thôi. Điều này chính xác 100%.

+ GHCG VN có duy nhất một Học viện Giáo hoàng Piô X tại Đà Lạt để đào tạo các Linh mục tốt nghiệp cử nhân thần học, thì đã bị “được phép trao nhượng” hoàn toàn không thỏa đáng ngay sau năm 1975 để làm trường đảng. Tiểu chủng viện Hoan Thiện nơi đào tạo Linh mục, số 11 đường Đống Đa, Huế bị Công an CS dùng bạo lực cưỡng chiếm rất tàn nhẫn tháng 12-1979 để bị làm Festival Hotel,… NCQ CSVN đang nỗ lực để đạt tiêu chuẩn 1 giáo viên dạy 25-50 học sinh/sinh viên mà tình trạng giáo dục hiện nay suy đồi đến thế, trong khi tỷ lệ của GHCG VN hiện là 1 Linh mục phải phục vụ trên 20.000 Giáo dân, chưa kể số Lương dân trong vùng và nhu cầu thiếu Linh mục rất trầm trọng ở Trung Quốc, Lào, Campuchia, Châu Phi, Châu Âu,… nhất là 26 Giáo phận không có Giáo phận nào có Tiểu chủng viện (bị tịch thu/đóng cửa), chỉ có 6 Đại chủng viện, khiến chất lượng đào tạo linh mục yếu kém hoặc rất yếu kém do thiếu nền tảng nhân bản từ đầu.

+ Mọi Tín đồ và Tu sĩ, Giáo sĩ đều bị buộc phải học và tin yêu Chủ nghĩa Mác-Lênin, Chủ nghĩa Xã hội (CNXH), Con người và Tư tưởng Hồ Chí Minh (HCM) từ Mẫu giáo, Tiểu học, Trung học, Đại học, Chủng viện, Thiền viện, Tu viện, Học viện. Tín đồ, Tu sĩ, Giáo sĩ nào không muốn, thì cũng phải ép lương tâm tự dối lòng, học và làm bài sao cho qua được các kỳ thi. Đặt bút xuống viết bất cứ một loại giấy hành chính… “Độc lập – Tự do – Hạnh phúc” là đã nói dối viết dối. Cầm tiền giấy in hình ông HCM rất nhiều người chỉ muốn xé ngay, nhưng mọi người đều vẫn phải cất giữ để sinh sống là đã tự dối. Tôi đã công khai khẳng định rất nhiều lần: VN đang là một trường dạy buộc nói dối tinh vi và khổng lồ. Văn hóa Dân tộc bế tắc tận nền tảng.

1.3. Các TG hoặc các Tín đồ được tham gia đời sống xã hội, chính trị… theo đúng niềm tin TG của mình: Tại VN, điều này chưa TG nào có được. Chưa TG nào có riêng một tờ báo, nhà in, nhà xuất bản, giờ phát thanh/truyền hình, nói gì đến đài phát thanh/truyền hình, trường tiểu/trung/đại học, viện nghiên cứu, hội đoàn chính trị… lại càng xa vời. Chỉ vài năm gần đây, viện mồ côi, nhà khuyết tật, dưỡng đường bệnh nhân AIDS… NCQ CSVN không thể lo xuể, mới hé ra cho vài TG “được phép làm từ thiện, được quyền thương người” với bao nhiêu khó khăn về thủ tục, cơ sở, nhân sự,…

1.4. Muốn có TDTG thực sự đầy đủ, các TG phải có Tự do Ngôn luận (TDNL) để rao truyền niềm tin TG của mình theo đúng tiêu chuẩn Liên Hiệp Quốc (LHQ), căn cứ trên các Văn bản Công pháp Quốc tế:

+ Công Ước Quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị, của LHQ ngày 16-12-1966, VN xin tham gia ngày 24-09-1982: Mọi người có quyền TDNL. Quyền nầy bao gồm cả quyền tự do tìm kiếm, nhận và truyền đạt mọi loại tin tức, ý kiến, không phân biệt ranh giới, hình thức tuyên truyền miệng, hoặc bằng bản viết, in, hoặc bằng hình thức nghệ thuật hoặc thông qua mọi phương tiện đại chúng khác tùy theo sự lựa chọn của họ (điều 19,2).

+ Tuyên ngôn QT Bảo vệ những người đấu tranh cho Nhân quyền” ngày 9.12.1998 : Mọi người đều có quyền: Lưu giữ, tìm kiếm, thu đạt, nhận và bảo quản những thông tin về tất cả các quyền con người và tất cả các tự do căn bản, nhất là được toàn quyền tiếp cận với những thông tin liên quan đến cách ứng dụng các quyền và các tự do qua những hệ thống lập pháp, tư pháp hay hành chánh quốc gia (điều 6.a) ; Xuất bản, thông báo cho người hay phổ biến tự do mọi ý kiến, mọi thông tin và mọi kiến thức về các quyền con người và các tự do căn bản, y theo sự qui định của những văn bản QT liên quan đến các quyền con người và những văn bản QT khác có thể áp dụng (điều 6.b) ; Nghiên cứu, thảo luận, đánh giá và lượng định sự tôn trọng, trên pháp lý cũng như trong thực hành, tất cả các quyền con người và tất cả các tự do căn bản, và làm cho công chúng chú ý đến vấn đề này bằng cách này hay mọi cách thích hợp khác (điều 6.c).

+ Luật Ký kết, Tham gia và Thực hiện Điều ước Quốc tế do NCQ CSVN ban hành ngày 24.6.2005, hiệu lực ngày 01.01.2006: Trong trường hợp văn bản qui phạm pháp luật trong nước và điều ước quốc tế mà Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam là thành viên có qui định khác nhau về cùng một vấn đề thì áp dụng qui định của điều ước quốc tế (điều 6,1). Việc ban hành văn bản qui phạm pháp luật phải bảo đảm không làm cản trở việc thi hành điều ước quốc tế mà Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam là thành viên có qui định về cùng một vấn đề (điều 6,2). Nghĩa là khi có điều nào trong Luật pháp của một Nước thành viên LHQ khác với hoặc mâu thuẫn với Luật Quốc tế, thì phải áp dụng Luật Quốc tế là Văn bản pháp lý có giá trị ràng buộc cao hơn.

Nhưng trong thực tế, quyền TDNL tại VN hiện nay thua xa tại nước Anh thời Karl Marx (1840-50), tại nước Pháp thời Nhóm Người Việt Yêu Nước hoạt động (1910-30), và ngay tại VN thời Pháp thuộc khi cụ Huỳnh Thúc Kháng xuất bản báo Tiếng Dân tại Huế năm 1927 và Ông Nguyễn An Ninh xuất bản báo La cloche fêlée (Tiếng chuông rè/rạn) ở Sài Gòn năm 1923 chống lại Thực dân Pháp. Thời đó, riêng tại Nam Kỳ, Việt Nam, các đảng viên cộng sản, nếu đấu tranh bất bạo động, dù công khai, vẫn không bị bắt.

+ Nhìn vào các sinh hoạt TG có tính lễ hội, những ai nói ở VN hiện nay họ vẫn đang sinh hoạt TG bình thường hoặc là do mù nhận thức, hoặc cố tình ép lương tâm nói dối. Dù tất cả mọi người tại VN nói VN đang có TDTG, thì riêng tôi vẫn xác quyết VN chưa có TDTG thực sự, đang bị mất những điều cơ bản nhất.

+ Muốn có TDTG, TDNL trước tiên phải thoát Họa Mất Nước do “diễn biến hòa bình từ từ nô lệ” Trung Cộng (TC) tham lam và tàn bạo, đồng thời phải thoát khỏi chế độ CS độc tài gian trá.


2. Tại sao phải chống Giặc Tàu và phải cấp bách giải thể chế độ CSVN ?

Tổ quốc VN đang phải gánh chịu các tổn hại cực kỳ to lớn:

2.1. Tổn hại toàn diện trong thân phận kiếp người : Khi đẩy Dân tộc và Tổ quốc VN ngày càng nô lệ TC, Đảng CSVN đã và đang làm tổn thương tình yêu Nước thiêng liêng và danh dự của người VN khắp nơi trên thế giới, quốc nội lẫn hải ngoại, nghiêm trọng nhất là đang biến gần 87 triệu người Việt quốc nội và con cháu ngàn đời sau, trở thành những nô lệ của các tộc người Trung Hoa, vì TC vừa đông hơn, vừa mạnh hơn, tham lam hơn và nhất là tàn ác hơn. Kể cả sau này khi Trung Hoa đã thoát khỏi Chế độ CS, kiếp nô lệ ấy vẫn tiếp tục đè nặng trên Dân tộc Việt.

2.2. Tổn hại lãnh thổ – lãnh hải của Tổ quốc ngàn đời :

Đảng CSVN đã và đang tiến hành biến Tổ quốc VN thành thuộc địa của TC, biến Dân tộc VN thành nô lệ của TC. Dưới chế độ CS, Tổ quốc VN chúng ta đã:

– mất từ 760 km2 đến 1.000 km2 ở vùng biên giới lãnh thổ phía Bắc.

– mất từ 11.000 km2 đến 20.000 km2 ở vùng biên giới lãnh hải Vịnh Bắc Việt.

– mất nhiều địa điểm mang tính lịch sử như Ải Nam Quan, Bãi Tục Lãm, phân nửa thác Bản Giốc… và nhiều cao điểm chiến lược quan trọng về an ninh quốc phòng.

– mất Quần đảo Hoàng Sa và phần lớn quần đảo Trường Sa, là tài nguyên về khoáng sản, hải sản và là tiền đồn phía Đông Tổ quốc.

mất quyền kiểm soát vùng Tây Nguyên do việc để cho TC khai thác bôxit, mất quyền kiểm soát hơn 300 ngàn hecta rừng đầu nguồn và hàng chục ngàn hecta duyên hải do việc để cho TC thuê mướn lâu dài.

+ Do đâu và bởi ai mà một phần lãnh thổ và lãnh hải trọng yếu của Tổ quốc Việt Nam, vốn vẫn nguyên vẹn qua hàng ngàn năm dựng Nước và giữ Nước, tự dưng lại bị mất vào tay Trung Cộng cách quá dễ dàng từ khi Đảng CSVN cướp Chính quyền năm 1954? Các tội đồ này và các đồng lõa không được phép và không xứng đáng tiếp tục khiên cưỡng độc đoán lãnh đạo Đất nước này, ngoài ý chí của toàn Dân nữa.

+ Nếu VN là đệ tử, nô lệ của TC, thì làm sao chống lại TC được? Vì thế, “phải tiến hành thiết lập Chế độ Dân chủ Đa nguyên Đa đảng VN Thăng tiến Hòa bình, văn minh thân thiện giữa Cộng đồng Quốc tế, để đủ sức vừa ngăn chặn hiệu quả TC bành trướng tham lam, vừa dựa vào Công pháp Quốc tế giúp thu hồi lại phần lãnh thổ và lãnh hải trọng yếu của Tổ quốc VN đã bị mất vào tay TC, chấm dứt tình trạng nô lệ TC ngày càng lộ rõ không thể biện minh trước Quốc Dân và Quốc tế.”

(Trích Thư yêu cầu trả lời dứt khoát với Quốc Dân về lãnh thổ và lãnh hải của Tổ quốc đã bị CSVN trao nhượng cho Trung Cộng tôi gửi ông Chánh án Tòa án Nhân dân tối cao Trương Hòa Bình ngày 30-1-2011).

+ Hơn nữa, “Chế độ Cộng sản độc tài vô thần duy vật đã trở thành một đại họa vô cùng cay đắng cho Nhân loại, một thử nghiệm đã hoàn toàn thất bại trên toàn cầu về một ước mơ công bằng, hòa bình, văn minh, thịnh vượng không bao giờ đạt. Mọi người có chút lương tri và tâm trí đều không muốn chế độ vô luân này tồn tại thêm giây phút nào trên hành tinh này nữa. Riêng tại Việt Nam, suốt 80 năm qua, kể từ năm 1930 khi Đảng CS Đông Dương, tức là Đảng CSVN, có mặt trên Quê hương chúng ta, thì hận thù, gian trá, áp bức, cướp đoạt, bất công, bạo lực, đấu tố, khủng bố, chiến tranh… triền miên xâu xé Tổ quốc và Đồng bào chúng ta, dưới đủ mọi hình thức, vừa thô bạo vừa tinh vi, khiến không một người Dân Việt nào được an tâm vui sống trọn vẹn dù chỉ một ngày. Trãi nghiệm quá khổ đau chán ngấy này trong mỗi người chúng ta không nên kéo dài thêm ngày nào trên Dân tộc và trong tâm hồn con cháu thơ ngây vô tội của chúng ta nữa.”

(Trích Lời Kêu Gọi Tiến Hành Giải Thể Chế Độ CS Để Thiết Lập Chế Độ Dân Chủ Đa Nguyên Đa Đảng VN Thăng Tiến Hòa Bình của tôi ngày 01-01-2011, viết tắt LKG THGTCDCS).

3. Làm thế nào để giải thể chế độ CS tại VN ?

3.1. Dân tộc Việt Nam có truyền thống anh hùng hàng ngàn năm qua, nhưng sau hơn 60 độc tài toàn trị, CS đã phạm một tội ác cực kỳ to lớn là đã lấy đe dọa, khủng bố, đàn áp và dối gạt làm cho phần lớn Đồng bào VN hiện nay bị biến chất và thoái hóa, trở nên bạc nhược và rất bạc nhược. CS đã ranh ma thiết lập độc tài toàn trị dựa trên 2 vũ khí truyền đời: lừa dối và đe dọa, biến Toàn Dân VN thành nạn nhân nô lệ.

3.1.1. Phải lấy Sự Thật để thắng dối trá. Phải sưu tập và chuyển tải Sự Thật thật sâu rộng trong mọi giới Đồng bào trong và ngoài Nước. Nhưng Sự Thật phải được chuyển đến mọi người bằng nhân ái, cảm thông, ôn hòa, văn minh, lịch sự mới tác dụng tốt. Sự Thật được chuyển bằng hận thù cay độc thì không thể hữu hiệu.

3.1.2. Phải lấy Nhận Thức, Trí Tuệ và Giác Ngộ để thắng sợ hãi. Giới Bình dân sợ mất hộ khẩu, bị đuổi học, mất việc làm… an nguy của cả gia đình. Họ trông đợi giới Lãnh đạo, Nhân sĩ, Trí thức xông ra gánh vác để họ nương theo. Đáng tiếc là các giới Nhân sĩ này lại đang có địa vị, nhiều quyền lợi, càng sợ mất nhiều thứ hơn: sợ mất nhiệm sở ngon, sợ con cái mất đại học, mất du học, mất việc làm lương cao, mất tương lai hoành tráng… nhưng luôn “khôn khéo” che đậy lòng ích kỷ và nhu nhược của mình bằng các lập luận ngụy trang với những kiểu nói “mưu sĩ dạy đời, uyên bác thâm trầm, nhạy bén sâu sắc, làm ra vẻ ẩn sĩ nhẫn nại chờ thời” (đại loại: Khôn cũng chết, dại cũng chết, biết thì sống; Tôi còn trách nhiệm với bao người, tôi tham gia thì nhiệm vụ cao cả ai gánh vác thay? Giả như con cái tôi trưởng thành rồi, thì tôi…; Lúc này chưa đến lúc, liều lĩnh chỉ có chết; Làm sao trứng chọi được đá? Để những người chuyên môn, còn mình chỉ cần theo dõi là đủ; Làm không đúng thời điểm, lẽ ra đến lúc dân có thể đứng lên thì nay dân không thể đứng lên được…).

+ 90 triệu Dân VN cần cùng nhau nhận thức cho thật chuẩn xác: Chế độ CSVN thực sự cần đào thải thay thế không? a) Nếu ai cho rằng không cần, thì cứ an tâm cúi đầu cho nó tiếp tục lừa dối và đe dọa, kéo lê kiếp nô lệ truyền qua đời con cháu chắt chít…cho đến khi nào nó tự mục ruỗng đến mức tự hũy, mất hàng trăm năm nữa. b) Nếu ai cho rằng, dù CS kéo dài thêm một ngày cũng không thể để nó tồn tại, cũng “không thể sửa chữa nó, mà phải thay thế nó”(TT Nga Boris Yeltsin), vì nó là “dối trá, và chỉ là dối trá” (ĐGH Gioan-Phaolô II) thì phải hiệp lực quyết tâm thay thế nó. “Dù một hệ thống quyền lực mục ruỗng đến đâu, nó cũng tự đề kháng để tồn tại, cho đến khi có một lực mạnh hơn xô nó ngã” (Lê-nin). c) Còn những ai vừa thấy cần phải thay thế nó, nhưng không dám làm gì, chỉ ngồi đợi người khác làm cho mình hưởng thì… Chúng ta kêu gọi CS từ bỏ độc quyền mà giới Nhân sĩ chúng ta còn bám níu quyền lợi hơn CS nữa, thì có tự mâu thuẫn không? Giới Nhân sĩ mà ngồi đợi cho giới Bình dân đấu tranh và thiết lập đời tự do cho mình hưởng thì quá phi lý, phải tự hổ thẹn mà xông ra gánh vác, mới là đáng mặt sĩ phu quân tử.

+ Lẽ ra trong chế độ CS, thanh niên nam nữ không nên sinh con buộc con cái phải làm nô lệ. Nay đã sinh các em rồi, thì phải nỗ lực giải thoát con cái. Lo cho con em học bổng, thành đạt… vẫn không quan trọng bằng giúp giải thoát các em khỏi bệnh dối trá và sợ hãi của kiếp nô lệ đúng nghĩa. Hơn 60 năm qua, nhất là từ 1975 đến nay, chúng ta đã quá lo toan chuyện phụ tùy mà cố tình dối lòng lờ đi chuyện chính yếu.

+ Làm điều chính đáng, dù một người cũng luôn kiên vững không sợ. Nay một tập thể đông, không lẽ CS dám đuổi học cả trăm/ngàn/vạn sinh viên/học sinh? Và cho dù bị đuổi học thì cũng chưa là gì, so với việc bị kéo lê kiếp nô lệ của dối trá và sợ hãi. Toàn Dân phải rủ bỏ sợ hãi, cùng đồng loạt đứng lên, lấy lại khí phách uy dũng của giòng máu Lạc Hồng. Giới Nhân sĩ phải tiên phong, giới Bình dân phải hỗ trợ. Đôi bên bổ sung nhau, cùng giúp nhau đứng lên tự làm cuộc trưng cầu ý dân tự phát, bằng các cuộc đấu tranh/biểu tình ôn hòa bất bạo động toàn diện tự phát (ĐT/BTÔHBBĐTDTP) hàng loạt.

3.2. Đấu Tranh/Biểu Tình Ôn Hòa Bất Bạo Động Toàn Diện Tự Phát : Trong 2 Bản Hướng dẫn ĐT/BTÔHBBĐTDTP ngày 01 & 20-01-2011, tôi đã trình bày khá đầy đủ về lý do, thời gian, địa điểm, hình thức, phương cách. Nay xin nhắc lại các điểm chính yếu và nói rõ hơn các điểm cần.

3.2.1. Trong một chế độ độc tài toàn trị, NCQ CS không bao giờ tổ chức hoặc cho phép trưng cầu ý dân. Dân phải tự nói lên nguyện vọng, ý chí của mình bằng cách lặp đi lặp lại với bất cứ hình thức nào để biểu tỏ cách kiên định, ôn hòa cho đến khi đạt hiệu quả, thông qua thơ văn, vè, nhạc, hát, kịch, phim, tranh, biểu ngữ, cầu nguyện, Lễ nghi Tôn giáo, mệt nhọc, khổ hạnh, đói khát, nhịn ăn, nhịn uống, mồ hôi, nước mắt, bệnh tật, xương máu, sinh mạng của một/nhiều người, nhưng kiềm chế tuyệt đối không dùng đến bất cứ một loại vũ khí/hung khí nào có thể gây thương tích thể xác hoặc sát thương bất cứ đối tượng nào, kể cả gây tổn thương qua các hình thức ngôn ngữ thông thường. Nơi người Chiến sĩ Dân chủ Hòa bình (NCSDCHB), mọi hình thức đấu tranh đều là biểu tình và mọi hình thức biểu tình đều là đấu tranh. Đấu tranh tạo áp lực cao nhất và hiệu quả hòa bình vững bền nhất là ĐT/BTÔHBBĐTDTP của cá nhân, nhất là của tập thể.

3.2.2. ĐT/BTÔHBBĐTDTP : Việc giáo dục và chuyển đổi tâm hồn con người là kỳ công của riêng chính Thượng Đế, con người không thể tự làm được. Do đó, trong đấu tranh, NCSDCHB hằng ngày phải luôn thiền định – cầu nguyện cho đồng đội và đối phương cùng nhau thăng tiến và thăng hoa vươn lên Chân-Thiện-Mỹ, nhờ đó biết luôn đấu tranh trong cao thượng, ung dung, ôn hòa cả trong ngôn ngữ: không la hét, mắng chửi, nguyền rủa, mạ lỵ, xúc phạm đối phương. NCSDCHB chân chính phải loại trừ mọi mầm mống phẩn uất, căm ghét, hận thù, muốn báo oán, trả đũa ra khỏi tâm trí mình, mới đủ sức mạnh cần thiết để đấu tranh cho Sự thật, Công lý, Tình thương, Tự do, Nhân phẩm, Nhân quyền, Dân chủ, Đa nguyên, Văn hóa, Văn minh, Đạo đức quân bình, lành mạnh, trong sáng và chân chính. Lòng căm ghét, hận thù sẽ làm NCSDCHB yếu đuối và không thể cảm hóa được đối phương, rất khó phát triển hàng ngũ. Dù rất kiên định và quyết liệt đấu tranh bền bỉ không khoan nhượng, NCSDCHB chân chính trong suốt quá trình sử dụng ĐT/BTÔHBBĐTDTP chỉ có 2 thái độ mà thôi: CẢM PHỤC những ai đạo đức, anh hùng và CẢM THÔNG tất cả những ai sai lầm và tội lỗi. Không nên và không được có thái độ thứ 3 nào khác nữa. Chỉ sai lạc và nguy hại mà thôi. Hại cho mình và hại cho đời. NCSDCHB chấp nhận mọi hi sinh mất mát của bản thân/gia đình/tổ chức để khôn ngoan phân hóa, cô lập các phần tử cực đoan gian ác, và thu phục các thành phần phục thiện của đối phương. Lý tưởng đạo đức phải cao để lôi kéo đối phương vươn lên, chứ không phải là mơ hồ ảo tưởng.

3.2.3. Vũ khí ĐT/BTÔHBBĐTDTP : Bất cứ điều gì trung thực, ôn hòa và nhân ái nơi bản thân NCSDCHB cũng là vũ khí hoặc được biến thành vũ khí, luôn làm đối phương bị động, lúng túng, run sợ và bất lực: lời nói, thơ văn, lời ca, tiếng hát, biểu ngữ, im lặng, điệu bộ, cười, khóc, ánh mắt, đột quỵ, nhà tù, chay tịnh, tuyệt thực, bệnh tật, bị thương, khước từ điều trị,… và tột đỉnh là cái chết. Thường cái chết của một lãnh đạo phong trào luôn kéo theo sự chấm dứt cả một chế độ hay một chính sách: Mahatma Mohandas Karamchand Gandhi ở Ấn Độ (1948), Mục sư Martin Luther King ở Mỹ (1968), Linh mục Zerzy Piepoluszko ở Ba Lan (1984)…

3.2.4. Nếu người lãnh đạo phong trào chưa vững tin vào hiệu quả tuyệt đối và tất yếu của ĐT/BTÔHBBĐTDTP, thành phần tham gia có những tham vọng riêng, ảo tưởng nôn nóng vượt quá năng lực mình, thích mạo hiểm phiêu lưu theo cá tính, cố chấp theo định kiến xơ cứng lỗi thời, thiếu kiềm chế trước cám dỗ nông cạn của bạo động, thiếu kiên nhẫn do đợi chờ quá mỏi mệt lâu ngày, đám đông tham gia chưa thấm nhuần sức mạnh chân chính của ĐT/BTÔHBBĐTDTP, thì luôn phát sinh 1 trong 3 hậu quả tác hại:

3.2.4.1. Không thể thành công : bất bạo động nửa vời, pha trộn quá nhiều bạo động, dù chỉ bạo động trong lời nói (hằn học, cay cú, độc ngôn, đâm chọc, cường điệu, mỉa mai, thô tục). Khi bị tấn công mà không thể kiềm chế, nhất là giới trẻ liều lĩnh trả đũa, chấp nhận đi tù, là rơi vào bẫy đối phương. Khi các thành viên nòng cốt bị bắt, phong trào sẽ dao động, khó kéo dài liên tục. Tệ hại hơn, một số bạn bị bắt chịu không nổi nhục hình hoặc bị lừa, chắc chắn sẽ sơ hở khai báo lung tung, càng làm cho phong trào đi xuống, có khi tan rã hẳn.

3.2.4.2. Thành công với nhiều đổ vỡ : Phải tốn nhiều công sức hàn gắn sửa chữa, có khi phải mất hàng trăm năm hoặc lâu hơn, do không bất bạo động tuyệt đối và toàn diện (cách mạng Pháp 1789…).

3.2.4.3. Không thành công chân chính thật sự : Chỉ đạt một số thành tích tạm bợ hời hợt bề ngoài trước mắt, không thể ổn định vững bền, chắc chắn phát sinh những bất công, sai lầm, gian trá và các tội ác mới, vì liều lĩnh lấy sai lầm này chữa trị sai lầm kia, lấy tội ác mới lớn và nhiều hơn thay cho tội ác cũ, với cường độ gấp nhiều lần, rồi lấy tuyên truyền mà bịp lừa và bít lấp bằng thủ đoạn nuôi dưỡng sự sợ hãi và gian trá (phong trào CS quốc tế, nhất là tại VN và TC…).

+ Cần phải dứt khoát khẳng định và xác tín: Chỉ có ĐT/BTÔHBBĐTDTP mới luôn dẫn đến thành công vững bền, không đổ vỡ, trong khoan dung, đạo đức, trung thực, nhân ái, công lý, thăng tiến, thăng hoa, văn hóa, văn minh, hòa bình mà thôi. Không có con đường nào khác, không những cho Việt Nam mà còn cho cả hoàn cầu. “Khi phê phán đối phương, chỉ nên phê phán đến 80% tội lỗi của đối phương thôi, chừa lại 20% cho bức xúc, để nếu do bức xúc mà cuồng nộ lên, thì cũng không vượt quá sự thật, tránh gây bất công cho đối phương” (Mahatma Gandhi). Một sự thật, lẽ phải được nêu lên trong căm thù uất hận thì không còn là sự thật nguyên vẹn nữa, dễ bị méo mó mờ đục, lại phản cảm biến thành sự dối trá – bất công mới. Tiêu chuẩn đạo đức phải cao, dù số đông chưa đạt tới, vẫn hấp dẫn thúc giục vươn lên.

+ Sẽ có một số người ham mê bạo lực và chạy theo thành công nông cạn, xuyên tạc rằng đây chỉ là con đường và phương pháp đấu tranh cuội, viển vông, do CS mớm cho, cốt để CS tiếp tục cai trị lâu dài. Chúng ta tỉnh táo không nghe theo lập luận thiếu nền tảng đạo đức đó, quyết tâm đấu tranh cho một Việt Nam thật sự đạo đức, thăng tiến và hòa bình vững bền, chứ không chỉ là bạo lực thay cho bạo lực, gián ác thay cho gian ác, hận thù thay cho hận thù, mê lầm thay cho mê lầm, chìm đắm trong lẩn quẩn. Phải thay chế độ CS bằng một chế độ tốt hơn nhiều lần về mọi mặt, vươn lên xây dựng một chế độ tối ưu.

3.2.5. Thời gian & Địa điểm : Bất cứ lúc nào, nơi đâu. Lúc đầu, chưa cần kéo đi xa, chưa cần về thành phố lớn (tốn kém, dễ bị tổn thất không/chưa cần thiết). Chưa cần xảy ra trước cơ quan bạo quyền (thách đố quá mức cần thiết). Chỉ cần thật sự xảy ra đâu đó là có tiếng vang, là đã được nói lên cho những ai cần nghe biết rồi, nhất là suốt năm 2011 này (có thể kéo dài qua 2012-2013…). Rồi lan dần ra đều khắp Nước.

3.2.6. Cách thức biểu tình tự phát rất đơn giản, nhanh gọn tại chỗ, ít tốn tiền, tránh bị đàn áp :

3.2.6.1. Cá nhân : Làm bất cứ gì cho đối phương hiểu điều mình muốn nói là đủ (có các biểu ngữ cầm ở tay, mang trước ngục/sau lưng… thì tốt hơn). Riêng tôi, dù ở đâu, sẽ liên tục ĐT/BTÔHBBĐTDTP suốt đời.

3.2.6.2. Tập thể : Sau một buổi học/thi các giáo viên/giảng viên học sinh/sinh viên đã sẵn; sau một lớp học/huấn luyện/tập huấn/hội họp các học viên/bộ đội/công an/nông dân/công nhân đã sẵn; sau phiên chợ, ca lao động, các tiểu thương/đại lý/lái xe-tàu đã sẵn; sau Lễ nghi Tôn giáo tại một ngôi Chùa, Thánh Thất, Nhà Thờ, Tín đồ đã sẵn… tự phát qui tụ tại bất cứ nơi nào (20-50-100-200-1.000… người), hát Ca Khúc/Thánh Ca…, đưa cao Biểu ngữ (lớn-dài hoặc chỉ 1 tờ giấy đưa cao). Hô khẩu hiệu ôn hòa, trật tự. Chỉ cần kéo dài 5-10-20-30… phút là đã biểu tình thành công trong giản dị, tiết kiệm thời gian, sức lực, tiền bạc,… Mọi thành phần xã hội rất dễ tự phát thực hiện, bất cứ lúc nào và nơi đâu. Hoặc thân nhân, xóm làng trong một cuộc Dân oan/đơn vị Tôn giáo đòi lại nhà đất bị cưỡng chiếm, trong một phiên tòa bất công,… có thể tự phát thành một cuộc biểu tình rầm rộ, chấn động. Riêng các Tôn giáo phải biết tận dụng lợi thế vô cùng uy dũng của mình: Một Bạch thư, Thư chung, một buổi Thờ tự, Thánh Lễ, Tế Đàn, một cuộc Rước Kiệu, Hành Hương, một buổi Cầu nguyện chung, dù chỉ một Lời Nguyện được xướng lên… Tất cả đều có thể trở thành một phương cách đấu tranh/biểu tình rất ôn hòa mà hiệu quả rất cao, làm cho bạo quyền hết sức run sợ và lung lay tận gốc, nhưng đành chịu hoàn toàn bất lực, không sao đối phó hoặc ngăn cản được.

+ ĐT/BTÔHBBĐTDTP đơn giản, đến thời điểm thích hợp sẽ biến thành các cuộc tuần hành cần thiết, cuốn theo mọi giới Đồng bào, kể cả Cán bộ, Công an CS…

3.3. Tẩy chay bầu cử Quốc hội (QH) độc đảng dân chủ giả hiệu 22-5-2011 (& 2016, 2021…) : Không phải chúng ta tẩy chay làm cho QH này không thành hình. Dù một số khá lớn cử tri không đi bầu, CS vẫn có đủ mọi thủ đoạn để thay phiếu, bỏ phiếu bù… làm cho QH này vẫn thành hình. Nhưng chúng ta tẩy chay để QH này thành hình trong gian manh. Chính các Đại biểu QH này tự thấy họ không ngay chính, không phải là Đại biểu của Dân, mà chỉ là tay sai của ĐCSVN và ĐCSTC, tự họ sẽ góp phần áp lực tiến lên đa nguyên đa đảng. Chúng ta đã gượng ép tự dối 12 lần trong 65 năm, không thể tự dối thêm lần thứ 13 nữa. Kính xin các Nhân sĩ, Trí thức phải tiên phong nêu gương làm chỗ dựa cho giới Bình dân, thay vì đợi chờ ngược lại.

3.4. Đặc biệt gửi đến lực lượng Công an (CA) và Quân đội (QĐ) CSVN. “Tổ Quốc đã rơi vào tay ngoại bang một phần lãnh thổ và lãnh hải cực kỳ quan trọng về an ninh-chiến lược, Đất Nước đã bị lệ thuộc đế quốc Tàu Cộng ngày càng chìm đắm trong mọi lãnh vực. Quí Bạn hãy DỨT KHOÁT ĐỨNG HẲN VỀ PHÍA DÂN TỘC, để luôn làm nhiệm vụ hết sức cao cả là bảo vệ an ninh-quốc phòng cho Tổ quốc, luôn là chỗ dựa đáng tin cậy của Đồng bào, nhất là những người Dân Oan mất đất mất nhà, Dân Nghèo cả về nhân phẩm-nhân quyền, cả về cơm ăn-áo mặc. Quí Bạn hãy gây áp lực để một số nhỏ cấp lãnh đạo ĐCSVN không thể tiếp tục duy trì địa vị độc tôn, hầu lợi dụng chức quyền vơ vét thêm tài sản quốc dân, buộc họ phải trả lại quyền Dân chủ trọn vẹn cho Toàn Dân…” (LKG THGTCDCS… số 2). Nếu Quí Bạn để Đất nước mãi mãi nô lệ TC và chìm đắm trong sợ hãi và dối trá do CS áp đặt, thì trách nhiệm của Quí Bạn trước Tổ quốc, Anh Linh của Tổ Tiên và Hồn Thiêng Sông Núi không trao trút cho ai được ! Quí Bạn hãy quả cảm đứng lên gánh vác trọng trách cao cả Lịch sử và Đồng bào giao phó.

4. Thời cơ đã thực sự chín muồi : Hiện nay, nội bộ cấp lãnh đạo cao nhất CSVN đã bế tắc về đường lối, lục đục về tổ chức, đã phân hóa rõ rệt về nhân sự, cơ hội giải thể chế độ CS đã trong tầm tay Dân Việt, nếu không biết tận dụng cơ hội này thì biết đến bao giờ? Dân Ba Lan, Nga, Liên Xô, Đông Âu (Dân văn hóa cao hơn: ít sợ hãi và khó chấp nhận dối trá hơn), Tuynidi, Ai Cập (bộ máy độc tài lỏng lẻo hơn CS)… nên đã thành công. VN muốn thành công, tùy sự quyết tâm của mỗi người trong 90 triệu người Việt. Nếu không tận dụng cơ hội này thì phải cam phận cúi đầu vĩnh viễn làm nô lệ CS và TC. Trong chế độ CS độc quyền toàn trị, người Dân đối kháng không thể nào tổ chức “đoàn luật sư, công đoàn, đoàn sinh viên, đoàn thanh niên, hiệp hội phụ nữ…” của riêng Phong trào Dân chủ được. Ngay cả “Liên đoàn Tăng Ni, Tu sĩ, Hiền sĩ, Đạo sĩ, Mục sư, Linh mục,…” dù muốn, cũng không thể thành lập được ngay từ đầu. Phải vừa Tiến Hành Giải Thể vừa Xây Dựng và Kiện Toàn Tổ Chức. Thiết nghĩ đó là phương cách tối ưu hiện nay tại VN.

+ Nếu liên tục áp lực đồng loạt cả Nước, buộc BCT ĐCSVN chọn: Khôn ngoan chấp thuận đa nguyên-đa đảng; hoặc nhận lãnh một cuộc chính biến tất yếu phải xảy ra do 1 trong 2 lực lượng CA/QĐ đảm nhiệm.

5. Đây là thời điểm rất thích hợp để các Tổ chức đấu tranh dân chủ công bố với Quốc Dân Dự án Chính trị của mình để Toàn Dân lựa chọn và an tâm kỳ vọng vào một tương lai VN đạo đức hơn, văn minh hơn, ổn định hơn và vững bền hơn, qua một lộ trình Dân chủ hóa Đất nước thiết thực phù hợp; hướng dẫn Đồng bào làm nhiệm vụ lịch sử, bằng các cuộc biểu tình ôn hòa, kiên định, hiệu quả, và bằng các hình thức đấu tranh bất bạo động hữu hiệu khác. Nếu Tổ chức nào chưa sẵn Dự án Chính trị khoa học phù hợp thì nên sát nhập vào Tổ chức khác có Dự án Chính trị hợp lý, hứa hẹn hiệu quả cao cho Đất nước hơn.

6. Xin Quí Luật sư, các Chuyên viên và các Tổ chức Dân chủ chuẩn bị một bản Hiến pháp hoàn hảo ngăn ngừa độc tài hữu hiệu, Luật Bầu cử và Tổ chức Quốc hội hợp lý, Luật Tổ chức Chính phủ gọn nhẹ hiệu quả, Luật Tổ chức Viện Bảo hiến khoa học, giúp cả những người chưa giỏi vẫn có thể điều hành Đất nước đạo đức, hòa bình và thịnh vượng; đồng thời chuẩn bị một cuộc Bầu cử Quốc hội tự do công bằng văn minh để đưa Hiến pháp đi vào cuộc sống.

7. Xin cảm ơn mọi người thiện chí đã vui lòng đọc Bản Di Chúc quá dài này. Kính chúc mọi người sớm được sống trong một Nước VN tự do, dân chủ, đa nguyên đa đảng, hòa bình, đạo đức và an vui.

Trong nhà tù hay bất cứ trong hoàn cảnh nào, tôi vẫn hiệp thông tiếp tục đấu tranh không ngừng. Xin mọi người luôn cầu nguyện cho tôi. Hẹn gặp lại mọi người đông đủ trên Thiên đàng và trong cõi vĩnh hằng.
Viết tại Nhà Chung Tổng Giáo phận Huế, ngày 02-02-2011

Tù nhân Lương tâm Tađêô Nguyễn Văn Lý
Linh mục Công giáo Tổng Giáo phận

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: