Hỡi người em Cao Nguyên !!!

Giang Mặc Tử

Hỡi người em Cao Nguyên, miền Trung nước Việt

Tôi thấy rồi, họ cày nát thân em

Đâu còn nữa bát ngát của màu xanh

Với những đồn điền bạt ngàn xinh tươi trù phú

Thân của em, bụi đỏ tung mù rừng núi

Cây cỏ dập vùi, đất đá ngửa nghiêng

Họ xới, họ đào, tung toé oan khiên

Thịt xương em bị nhũn tàn hoa lá

Thân của em, họ chắt lọc một phần tư tinh túy

Còn ba phần tư sẽ mịt mờ sương gió bụi bay

Là những dư thừa tơi tả đêm ngày

Rồi nắng táp, mưa sa, rã rời, dãy chết

Nước sẽ cuốn em đi, chết sông chết suối

Gió sẽ thốc em đi, chết ruộng chết đồng

Người ta sẽ thóa mạ tên em, đỏ áu đỏ lòm

Dính và bám vào đâu, chết khô chết khốc

Núi chết núi, rừng chết rừng, đất chết đất

Thú hết đường, chim hết nẻo, người hết phương

Tương lai gần, gây tác hại môi trường

Tương lai xa, hậu họa nhiễm ô điêu đứng

Thân của em sẽ chùi xuống đồng bằng, ra biển

Sóng và nước mang đi, nhuộm màu chết dí phù sa

Vật sống dưới nước sẽ dại khờ mở mắt không ra

Vật sống trên khô sẽ cõi còm trầy da tróc vảy

Bởi em là chất thải, lọc qua Bô-xít

Bởi em là chất thừa, biến chế luyện nhôm

Chứ em đâu còn, trong trắng Cao Nguyên

Giữa núi thẳm rừng xanh hoa ngàn cỏ nội

Tôi muốn gìn giữ tên em, Cao Nguyên muôn thuở

Ai đã cướp mất em tôi, đất xéo đá cày

Ai đã giết chết em tôi, bụi đỏ mù bay

Hỡi người em Cao Nguyên của miền Trung nước Việt

Tôi muốn nâng niu tên em, miền Cao Nguyên thanh khiết

Núi xanh rừng, cây xanh cỏ, lá ươm hoa

Trăng óng vàng, sao tỏa ngọc, sương châu pha

Hỡi nhân thế mau tiếp tay, trước khi quá trễ

Tôi muốn bảo vệ tên em, miền Cao Nguyên tuyệt thế

Hỡi những con người, đừng hành hạ em tôi

Hỡi những con người, đừng giết chết em tôi

Đừng đào xới, cày bừa, lõa lồ, đỏ áu

Vùng đất Cao Nguyên, da vàng rướm máu

Rừng núi Cao Nguyên, tim thắt ruột đau

Xin hãy ngưng tay, đừng giết em tôi

Thung lũng, đèo cao, rừng sâu, đỉnh núi

Hỡi những ai phác họa chương trình Bô-xít

Hỡi những ai bán đứng khai thác luyện nhôm

Em là của Miền Trung, rừng núi Cao Nguyên

Người ta giết chết em rồi, biết không Miền Nam Miền Bắc ???

Em đâu có muốn, mang mầm Bô-xít

Em đâu có muốn, chất chứa thau nhôm

Em là Cao Nguyên, muôn thuở vuông tròn

Cùng thân thể huy hoàng, trên quê hương gấm vóc

Em đâu có muốn, họ bày Bô-xít

Em đâu có muốn, công nghiệp luyện nhôm

Em là Cao Nguyên, muôn thuở sắt son

Sông núi hồn thiêng, mảnh dư đồ Tổ quốc

Hỡi người em Cao Nguyên, mến thương bi thiết

Hãy cứu lấy em tôi, một miền nước Việt dấu yêu

Ai ai có nghe, hai tiếng nhiễu điều

Lịch sử đâu rồi, năm ngàn năm Văn Hiến !!!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: