Nghĩ về quê nghèo trong lũ

Người Dân

Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do (http://clbnhabaotudo.multiply.com/journal/item/3979/3979 )

Kính thưa qúy vị, trong những ngày đầu tháng 10, cùng lúc với đại lễ ngàn năm Thăng Long thì cũng có nhiều biến cố lớn dồn dập xẩy ra. Đại lễ này đã đạt được những kết quả như : có không khí vui chơi nhất, phung phí và khoe khoang nhất , nhưng không nói lên được chút gì về sự hoài niệm những dấu tích oai hùng của Thăng Long xa xưa, và cũng không hề có yếu tố nào để xiển dương sự hào hùng của tổ tiên trong việc chống xâm lăng và bảo vệ bờ cõi. Cùng với đại lễ là những biến cố lớn xẩy ra như: vụ nổ pháo hoa ở Mỹ Đình, lũ lụt miền Trung, và đặc biệt là lần đầu tiên trong lịch sử hơn 60 năm cầm quyền của đảng Cộng Sản Việt nam có sự sự xuất hiện hoạt động công khai của một đảng đối lập ngay giữa lòng Hà Nội, để phân phát tờ rơi và công bố trước quần chúng thông điệp “Vì Ngàn Năm Thăng Long, Chống Hiểm Họa Bắc Triều”. Tuy nhiên, trong mục dạo một vòng blog hôm nay, chúng tôi chỉ xin đề cập đến phản ứng của làng dân báo về sự vô cảm của lãnh đạo cộng sản Việt nam trước những tang thương của đồng bào nạn nhân lũ lụt miền Trung.

Ngay sau tại nạn nổ 2 container pháo hoa ở Mỹ Đình, lãnh đạo Hà Nội lập tức ra lệnh bưng bít thông tin về biến cố này và khẩn cấp cho nhập pháo hao thay thế để tiếp tục vui chơi. Chỉ sau khi có hàng trăm bài viết của các blogger Việt Nam cực lực kết án những kẻ cầm quyền không còn chút tình người, lãnh đạo Hà Nội mới chữa thẹn bằng thông báo sẽ dùng tiền chi phí cho pháo hoa để cứu trợ miền Trung. Liền sau đó các blogger Việt Nam đã vạch trần sự giả nhân giả nghĩa này của lãnh đạo đảng, vì pháo hoa bị nổ thì đã không còn và những háo hoa còn lại thì cũng đã chi phí rồi.

Trong sự kiện vừa kể, trên trang nhà “Nhịp Cầu Thế Giới” có bài viết nhan đề “NGHĨ VỀ QUÊ NGHÈO TRONG LŨ” cuả tác giả ký tên Người Dân, viết từ Hungary (*) tổng hợp ý kiến đáng chú ý của một số bolgger . Tác giả mở đầu bài viết bằng bài hát Quê Nghèo” của Phạm Duy, rồi băn khoăn như sau:

“Thảm họa sờ sờ, nhãn tiền, Chính phủ làm gì không biết, Nhà nước lẽ nào không hay, mà phải “cảnh báo”, “kiến nghị”? Có điều, “the show must go on”, Đại lễ không thể bị ảnh hưởng, cho dù nổ ở Mỹ Đình, lũ ở miền Trung.

Mặc (báo) “Tuổi Trẻ” đau đớn (với bài) “Khắc khoải miền Trung: Chẳng còn gì ngoài nước mênh mông”, mặc (báo) “Dân Việt” suy tư: “Xem Đại lễ, thương người miền Trung”, mặc “Đất Việt” cảnh báo “Rốn lũ Quảng Bình: Người chết, mất tích tăng từng giờ”, mặc “VietNamNet” kêu thương “Miền Trung đói lả sau lũ” và mặc “Sài Gòn Tiếp Thị” báo tin “Đã có 75 người chết và mất tích vì mưa lũ ở miền Trung”, nhưng dường như các vị lãnh đạo, các quan chức “ta” vẫn ung dung “bận” hội họp, ăn mừng “ngàn năm” linh đình.

Ở cấp cao nhất của Chính phủ, mới chỉ có động thái của Thủ tướng, gửi “công điện khẩn yêu cầu UBND các tỉnh Hà Tĩnh, Quảng Bình, Thừa Thiên-Huế ứng ngân sách địa phương để mua mì tôm, nước uống đóng chai để cứu trợ cho dân vùng ngập lũ”. Quá ít, và quá “nhẹ nhàng” so với tình thế khẩn cấp đang xảy ra…

Thái độ bàng quan, vô cảm ấy của một bộ phận không nhỏ chính giới – như không ít lần trong những năm gần đây – đã gặp phải phản ứng bất bình của giới blogger.

“Không có đất nước nào lại đi nhảy múa hò reo, bắn pháo hoa làm lễ hội giữa lúc hàng chục vạn ngôi nhà đang chìm trong lũ, gần 50 người chết và hàng vạn sinh mạng đang cầu cứu”. Blogger, nhà báo Trương Duy Nhất, đã phẫn uất như vừa kể trong entry “Đại lễ buồn”. Bởi lẽ, trước đó, anh đã kỳ vọng… quá lớn, đã lạc quan quá… tếu khi nghĩ:

“Cứ tưởng sau sự cố nổ hôm qua, chương trình pháo hoa nghìn năm sẽ hủy. Nhưng không, chẳng những không hủy, mà còn tức tốc chi thêm tiền nhập pháo. Cứ tưởng sẽ có thêm những chiếc trực thăng bay về cứu dân vùng lũ. Nhưng không, khi ông Bí thư Quảng Bình gào xin như van lạy mới có được 2 chiếc trực thăng bay về cứu dân. Trong khi 10 chiếc trực thăng khác lại đang được tập trung cho việc tập dượt kéo mấy lá cờ duyệt binh mừng đại lễ nghìn năm”.

Còn blogger, GS. TS. Nguyễn Văn Tuấn thì cảm thấy “khó hiểu” khi đặt câu hỏi: “Chẳng lẽ cả xã hội đều vô cảm như thế sao?”. Lý do là vì ông thấy “lãnh đạo chẳng có động thái nào để tỏ ra mình quan tâm đến những đồng hương đang chịu đau khổ”:

“Các bác cao cấp thì đang công du nước ngoài. Bác cao cấp khác đang ở trong nước thì chưa thấy nói gì. Hay có nói gì nhưng chỉ là… chỉ thị. Cấp trung ương chỉ thị cấp tỉnh, cấp tỉnh chỉ thị cho cấp huyện, huyện chỉ thị cho xã, và dây chuyền chỉ thị cứ thể mà tiếp diễn. Thật ra, hình như ở Việt Nam ta đã hình thành “văn hóa chỉ thị”, chứ không có “văn hóa làm”. Lãnh đạo cấp tỉnh đi thị sát tình hình mà giống như là đi… du lịch”.

Cuối cùng, tác giả Người Dân đã cho độc giả một sự so sánh qua những dữ kiện ở Hungary, nơi tác giả đang sinh sống.

Hungary, xứ sở chúng tôi đang cư ngụ, còn rất nghèo. Thế nên, chưa bao giờ họ dám tổ chức cái gì thật xa xỉ, thật “sang trọng”, “hoàng tráng” như ở ta. Kể cả những dịp trọng đại, như dịp kỷ niệm nửa thế kỷ cuộc cách mạng dân chủ 1956, một trong những sự kiện lịch sử quan trọng nhất của thế kỷ XX.

Trong năm nay, Hungary cũng gặp nhiều thiên tai, bão lụt. Ngày Quốc khánh 20-8, kỷ niệm 1010 năm ngày lập quốc, đã được tiến hành trên tinh thần chừng mực, đoàn kết và từ thiện. Tổng chi phí cho ngày đại lễ ấy khoảng chừng 750 ngàn USD, tức chỉ bằng phân nửa chi phí các năm trước, phần tiết kiệm được sẽ được dùng để hỗ trợ những vùng bị thiên tai, lũ lụt.

Cách đây 4 năm, cũng trong lễ hội pháo hoa mừng Quốc khánh 20-8, lốc bão đến bất ngờ gây nhiều thiệt hại về người và của. Chính phủ Hungary cũng quyết định tự nguyện bỏ ra chừng 1,5 triệu mỹ kim để bồi thường cho mọi nạn nhân và tuyên bố năm nay không bắn pháo hoa nếu sức gió mạnh hơn 45km/h. Không thấy họ đưa ra bàn bạc các giải pháp tốn kém như bắn mây, hoặc tìm cách “chạy” những dự án phụ phung phi tiền thuế của dân!

Gần đây nhất, chỉ vài giờ sau khi tai nạn bùn đỏ khủng khiếp xảy ra, các quan chức cấp cao như Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Quốc phòng, Bộ trưởng Nội vụ, Cục trưởng Cục Phòng chống Thiên tai Quốc gia đã lần lượt xuống ngay hiện trường để chỉ đạo công tác khắc phục. Thủ tướng Hungary cũng có chuyến thị sát tại ngôi làng bị bùn đỏ khai tử ngay sau khi làng được mở cửa sau thảm họa sinh thái.

Nhìn các vị lãnh đạo nước bạn đi ủng và ăn vận trang phục bình dị, nét mặt đầy âu lo trong chuyến kiểm tra thực địa, và thái độ cương quyết đứng về phía dân, lên án doanh nghiệp tắc trách và tự nhận bổn phận tối thượng lo cho dân về phía Chính phủ, những cử tri bi quan nhất, hay ngờ vực nhất cũng có thể tạm gác suy nghĩ cho rằng, chính trị là bẩn thỉu, là dối lừa, là mỵ dân.

Bởi lẽ, trong những thời khắc nhất định, cách ứng xử của chính khách có tầm quan trọng rất lớn đến niềm tin của người dân đặt vào họ và vào những gì họ nói, họ làm.

Kính thưa quý thính giả, một điểm son của làng dân báo qua những diễn biến vừa kể là, mặc dù vẫn còn nhiều khó khăn, hạn chế vì sự bưng bít thông tin của đảng CSVN, nhưng rõ ràng là các blogger VN đã tạo được dư luận khiến nhà cầm quyền Hà Nội không thể làm ngơ được nữa. Họ đã phải nói đến chuyện cứu trợ lũ lụt miền Trung, và trên truyền hình VN sau đó đã trình chiếu quảng cáo những khuôn mặt phì nộn, những thân hình đẫy đà, ăn mặc tươm tất của một số quan chức, bên cạnh hình ảnh gầy gò nhăn nhúm của đồng bào nạn nhân. Điều này cho thấy, nhà cầm quyền CSVN không còn độc quyền thông tin được nữa. Ngày 19 tháng 10 này blogger Điếu Cày sẽ ra khỏi nhà tù, hy vọng rằng đây sẽ là khởi điểm để các blogger VN tính đến chuyện tập trung lực lượng để hình thành một tiếng nói chung, để tiến tới phát hành một tờ báo giấy ở VN, nằm ngoài sự kiểm soát của đảng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: