Chính quyền với sinh mạng công chúng

LS Lê Trần Luật

http://lsletranluat.multiply.com/journal/item/27/27

Cuộc giải cứu những người thợ mỏ ở Chi-lê đã gây xúc động trên toàn thế giới. Người thân của những người thợ mỏ, người dân Chi-lê và cả nhân loại reo mừng như chính mình được cứu sống. Niềm tin và lương tri con người đã chiến thắng thần chết. Vượt lên trên mọi nổ lực của cuộc giải cứu đó là lương tâm, là trách nhiệm của chính quyền Chi-lê đối với sinh mạng người dân nước mình. Chính quyền Chi–lê đã làm tất cả những gì có thể làm được để dành lấy sự sống cho người dân của mình, dù hy vọng sống sót của những người này gần như bằng không. Hình ảnh Tổng thống Chi-lê có mặt trực tiếp trong cuộc giải cứu và ôm hôn từng người thấy thân thương và gần gũi làm sao!

Nguyên thủ quốc gia của các nước dân chủ trên thế giới thường hủy bỏ các cuộc “công cán”ở nước ngoài để trở về nước khi người dân của họ gặp thiên tai hay những tai nạn nghiêm trọng. Họ chỉ đạo trực tiếp các công tác cứu hộ, cứu nạn, khắc phục hậu quả, ổn định đời sống, điều tra truy cứu những người chịu trách nhiệm và chia sẻ những đau thương mất mát của dân chúng. Những hành động cụ thể đó làm cho công chúng thêm tin yêu chính quyền và tin rằng chính quyền thật sự đã vì dân, ít nhất là trong nghĩa hẹp như vậy.

Nhìn người lại nghĩ đến ta, đất nước Việt nam chúng ta đi đâu cũng thấy tràn ngập những ba-nô, biểu ngữ “ Chính quyền của dân, do dân và vì dân”. Do vị trí địa lý và cấu trúc địa hình, có thể nói đất nước chúng ta là một trong những quốc gia thường xuyên đối diện với thiên tai, nhất là bão tố và mưa lũ. Những vụ tai nạn thảm khốc do con người gây ra cũng rất nhiều. Nhưng chúng ta chưa bao giờ chứng kiến một lãnh đạo tối cao nào của nhà nước có mặt cùng công chúng trong giờ phút nguy nan nhất. Đôi khi, sau tai nạn họ đi thăm vài nơi, cho ít quà và tự xem đó là hành động “vì dân”. Có thể nói hình ảnh Bộ trưởng bộ NN và PTNN Lê Huy Ngọ đã sát cánh cùng dân chúng trong đợt mưa lũ năm nào, đó là điểm lóe sáng duy nhất của chính quyền hiện tại.

Ngược về quá khứ, những năm đầu thập niên 80, nhà nước thực hiện chính sách gọi là kinh tế mới. Để thực hiện chính sách đó, nhà nước đưa hàng triệu người dân Việt nam đến các vùng núi cao, xa xôi, hẻo lánh. Không đèn điện, không đường xá, không nhà cửa, chỉ có con người với sức mạnh của thiên nhiên. Không biết lúc đó chính sách này mang lại những hiệu quả kinh tế nào hay không, chỉ thấy sao nó dã man và tàn bạo quá.

Những năm 90 của thời “mở cửa”, hàng trăm ngàn người dân Việt nam không phải kẹt trong hầm mỏ, mà bị kẹt trong các quy hoạch treo. Trong các khu quy hoach, nhà cửa không được xây cất, hay sửa chữa . Cấm tất cả các giao dịch mua bán sang nhượng, cầm cố, thế chấp. Người dân kêu gào thảm thiết, mong nhà nước nếu quy hoạch thì tiến hành sớm sớm để người dân ổn định chổ ở và làm ăn sinh sống, còn không thì “dở bỏ” quy hoạch để “giải thoát” cho người dân. Chính quyền im lặng đến vô cảm. Nếu người dân bức xúc quá thì có thể bị tù đày mà quy hoạch khu công nghệ cao ở Thủ đức là một ví dụ điển hình.

Cách đây vài năm, nhớ lại vụ cháy tòa nhà ICT ở Sài gòn, có thể nói đó là một tai nạn thảm khốc đối với dân chúng, nhưng không lầm thì khi đó một trong những lãnh đạo tối cao của Việt nam đang ở Pa-ri tráng lệ để nhận huân chương Bắc đẩu bội tinh. Huân chương bắc đẩu bội tinh còn ý nghĩa gì khi mà dân chúng của mình chết phơi xác trên đường phố!

Cũng cách đây vài năm, cơn bão lịch sử đã đổ vào miền trung, cướp đi hàng trăm sinh mạng của người dân, có thấy chính quyền hành động gì đâu. Sau cơn bão chỉ có lời giải thích trơ trẻn: “Do dự báo thời tiết sai”, vậy thôi.

Trận lũ kinh hoàng năm ngoái ở Hà nội, không bàn đến những thiệt hại và mất mát mà dân chúng Thủ đô phải gánh chịu, chỉ nghe câu nói của một vị lãnh đạo Hà nội là đủ hiểu bản chất của chính quyền này. Ông ta nói đơn giản đến mức ai cũng hiểu được: “Dân chúng bây giờ hay ỷ lại nhà nước”. Nhớ lại, khi bị kẹt dưới lòng đất, ngày thứ 17, Tổng thống Chi-lê nhận được thông tin những người thợ mỏ còn sống, ông đã huy động toàn bộ sức lực, kể cả kêu gọi sự hỗ trợ của các nước trên thế giới để bằng mọi giá cứu sống người dân của mình.

Năm ngoái, dù không còn là tổng thống Mỹ nữa nhưng ông Bill Clinton đã thân chinh đến Bắc hàn xa xôi, cô lập với thế giới bên ngoài, để đưa hai công dân của mình về nước an toàn. Trong khi đó hàng trăm ngư dân của Việt nam bị tàu của Trung quốc bắt cóc, đánh đập, chẳng thấy chính quyền hành động gì, đã thế còn đánh lừa dân chúng là do “tàu lạ”.

Không phải bây giờ người ta mới nói đến sự vô cảm của chính quyền hiện tại, mà đã từ lâu ai ai cũng thấy điều này. Có điều căn bệnh này có dấu hiệu càng lúc càng trầm trọng hơn, và lây lan ra nhiều mặt trong đời sống xã hội. Nhiều cái chết thương tâm của dân chúng chẳng thấy ai lên tiếng chịu trách nhiệm. Hằng ngày vẫn thường nghe nhiều cái chết từ điện giật, đến sụp hố ga, đến bị công an đánh chết thấy sao sinh mạng người Việt nam rẻ rúm quá!

Không phải là lạc quan, nhưng chúng ta tin rằng một ngày gần đây người dân Việt nam sẽ thật sự có một chính quyền đầy lương tâm và trách nhiệm cho riêng mình

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: