Công An và Đấu Tranh Bất Bạo Động (phần 2)

Trung Điền

Kính thưa quý thính giả, phần một bài viết nhan đề “Công An và Đấu Tranh Bất Bạo Động” của tác giả Trung Điền được gừi đến quý vị trong mục bình luận vừa qua đã đề cập đến vai trò của công an trong chế độ CSVN không chỉ làm nhiệm vụ kiểm soát đời sống người dân mà còn ngăn chận tuyệt đối những nỗ lực đối kháng của người dân dưới mọi hình thức. Tuy nhiên, trong mấy năm qua, kể từ khi mở cửa với thế giới và gia nhập WTO, công an đã phải dần dần thay đổi mức độ trấn áp, mà không thể trấn áp tuyệt đối như thời toàn trị được nữa. Có sự thay đổi này, một phần vì chế độ phải cố tạo bộ mặt văn minh với thế giới bên ngoài, phần vì phương thức đấu tranh bất bạo động với các yếu tố công khai và đông người đã ngăn chặn bớt sự bạo hành của công an. Sau đây, mời quý vị nghe tiếp phần hai bài của tác giả trung Điền.

Trở lại vấn nạn công an hiện nay. Bản chất của công an trong một chế độ độc tài là dùng bạo lực trấn áp bất kể luật pháp, lý lẽ, hay luân thường trong xã hội. Nếu người dân dùng bạo lực chống lại bạo lực của công an chắc chắn người dân sẽ thua vì sự nghiêng lệch quá lớn về vũ khí, phương tiện, và mức độ tàn nhẫn. Ngược lại kinh nghiệm cho thấy, công an sẽ vô cùng bối rối khi đối diện với khối quần chúng tay không, công khai đấu tranh cho những quyền pháp định của họ và không coi công an là mục tiêu để tấn công. Loại hành động phản kháng cũng được chọn kỹ lưỡng để không chọc tức công an, không tạo những “cá nhân anh hùng” nhưng vừa đủ để giúp nhiều người vượt qua sợ hãi, ngang nhiên tranh đấu công khai trước mặt công an. Dĩ nhiên, các phương tiện thu hình, thu thanh, và mạng Internet được tận dụng để tung ngay những chứng cớ “ai tấn công ai” trước thế giới. Người dân Việt Nam đang từng bước thu thập kinh nghiệm theo hướng đấu tranh này:

Hàng trăm dân oan tập trung ở Sài Gòn hay Hà Nội đã không còn sợ hãi chạy trốn hay tức tối mắng chửi công an nhưng đã làm họ bối rối. Bà con dân oan không xin xỏ nhưng nhìn thẳng vào mặt công an cho biết lý do tại sao họ phải đòi giải quyết hoàn cảnh oan ức của mình. Bà con dân oan cam đoan giữ trật tự và kêu gọi công an làm đúng chức năng của mình. Những nỗ lực này đã giảm thiểu rất nhiều các cuộc đối đầu giữa công an và bà con trong vòng 2 năm qua.

Cũng vậy, hàng ngàn công nhân đã coi công an như lực lượng giúp giữ trật tự cho cuộc đình công và tuyệt nhiên không nặng lời công kích. Chính thái độ này tước đi lý cớ cho lực lượng công an được chủ công ty triệu đến để đàn áp công nhân đình công. Các quan chức chế độ đành phải dùng những thủ thuật khác chứ không còn dùng bàn tay bạo lực công an một cách dễ dàng được nữa.

Bà con giáo dân tại Thái Hà, Tam Tòa, Đồng Chiêm tuy biết rất rõ các thủ đoạn và bản chất “chỉ biết còn Đảng còn mình” của công an, nhưng vẫn được hướng dẫn chỉ coi công an như lực lượng giữ an ninh. Giáo dân không tấn công và không cung cấp lý cớ cho lực lượng công an xông vào các buổi cầu nguyện, bất kể cả những hành động cố tình gây hấn của những đầu gấu do công an thuê mướn.

Ở bình diện lớn hơn, lực lượng dân chủ đang cố gắng truyền đạt sự khác biệt lớn giữa những quan chức trùm công an và những cán bộ công an cấp thấp và trung. Đây là những sự thật mà chính từng người công an trong ngành còn thấy rõ hơn dân chúng bên ngoài. Rõ ràng kẻ hưởng lợi lớn nhất là các quan chức cao cấp nhưng cùng lúc người bị dân oán trách, nhất là những cán bộ công an cấp thấp. Và rút từ kinh nghiệm các chế độ độc tài đã sụp đổ, thành phần cao cấp luôn có phương tiện để cao bay xa chạy, để lại các công an cấp thấp đối diện với nhân dân. Vì vậy, đã đến lúc mọi người dân dùng các quan hệ thường ngày của mình, để vạch ra những sự thật đó với từng gia đình có con em trong ngành công an. Nếu họ biết tránh xa, làm ngơ, hoặc chỉ thi hành đại khái những chỉ thị gian ác từ trên đưa xuống, họ sẽ không có gì phải quá lo sợ về ngày thay đổi chế độ.

Trước áp suất quốc tế và các hình thái đấu tranh công khai, bất bạo động của quần chúng trong những năm qua, người ta có thể thấy một số thay đổi hình thức trấn áp từ phía công an CSVN:

1/ Theo dõi, đe dọa và tìm cách khuyến dụ để đối tượng không chống đối nữa.

2/ Bắt giữ và tìm cách khuyến dụ để đối tượng nhận tội, xin khoan hồng. Sau đó đối tượng được miễn tố hay chỉ bị án nhẹ mang tính hình thức. Đây là cách công an tước lột uy tín của các nhà đấu tranh.

3/ Bắt giữ và nếu các đối tượng không nhận tội thì đưa họ ra tòa kết án nặng nề để răn đe người khác.

Ngoài 3 trường hợp tổng quát nói trên, công an còn áp dụng một số biệt lệ tùy theo sự ảnh hưởng xã hội của từng nhóm quần chúng tranh đấu hay tư thế của từng nhà đối kháng, nhưng điểm chung là công an không muốn làm lớn chuyện khi bắt giữ ai vì rất ngại sự lên tiếng của công luận. Ngoài ra, dưới thời toàn trị, thành phần công an muốn chứng minh bàn tay bạo lực tuyệt đối của đảng nên không ngần ngại sự thẳng tay trấn áp; ngày nay, uy quyền của đảng bị soi mòn, thành phần công an phải lo thủ tương lai của chính họ và gia đình khi có thay đổi nên họ thường nghiêng về xu hướng số 1 (khuyến dụ) hay số 2 (nhận tội và xin khoan hồng) để mong vô hiệu hóa những phản kháng của người dân và các nhà đối kháng là đủ.

Để tiến hành những biện pháp nói trên, công an rất gian manh dùng những thủ đoạn bôi nhọ, và nhất là dùng yếu tố gia đình, thân nhân của chính người bị bắt để đe dọa, tạo áp lực. Có những người vượt qua những đe dọa này để không đầu hàng sự trấn áp, nhưng cũng có những người vì không muốn người thân bị hại nên đã bị rơi vào sự khuyến dụ của công an. Đây là thủ đoạn ép cung của Cộng sản Việt Nam trong quá trình điều tra, nhằm biến nạn nhân thành kẻ đầu hàng đối với chế độ. Chúng ta nên nhớ rằng sự tuyên bố đầu hàng của một nạn nhân nằm trong vòng tay khống chế của công an không có giá trị pháp lý kể cả khi họ ra khỏi nhà tù trở về sống với gia đình.

Do đó để có số đông quần chúng tham gia, chúng ta không chỉ khuyến khích nhau vượt qua sự sợ hãi mà còn phải cảm thông, không chờ đợi những người đấu tranh phải là những “anh hùng” trong vòng kiềm tỏa của công an. Với suy nghĩ thực tiễn như vậy, chúng ta mới dấy lên được phong trào dân chủ rộng rãi trong quần chúng và nhất là biến những thủ đoạn khuyến dụ của công an trong nhà tù thành những động cơ thúc đẩy các nạn nhân đấu tranh mạnh mẽ hơn nữa khi ra khỏi tù.

Tóm lại, tập thể công an là bộ máy bảo vệ chế độ nhưng không phải cá nhân công an nào cũng phục vụ hết lòng cho guồng máy độc tài. Bên cạnh đó, quần chúng thường ngày vẫn sợ hãi bạo lực nhưng nếu áp dụng uyển chuyển phương thức đấu tranh bất bạo động, chính quần chúng đó sẽ vượt qua sợ hãi và làm tê liệt bàn tay bạo hành.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: