Công An và Đấu Tranh Bất Bạo Động (phần 1)

Trung Điền

Kính thưa quý thính giả, trong mục bình luận hôm nay và kỳ tới chúng tôi xin gửi đến quý vị trích đoạn bài viết nhan đề “ Công An và Đấu Tranh Bất Bạo Động” . Bài của Trung Điền. Sau đây, mời quý vị nghe trích đoạn phần 1 của bài viết.

Trong các chế độ độc tài cộng sản, bộ máy công an không chỉ làm nhiệm vụ kiểm soát đời sống người dân, mà còn ngăn chận những nỗ lực đối kháng của người dân dưới mọi hình thức. Sự ngăn chận này đã và đang bị thay đổi theo thời gian.

Trong thời kỳ toàn trị, tức là lúc đảng Cộng sản khống chế toàn diện xã hội, bộ máy công an được sử dụng như bàn tay trấn áp thô bạo để bảo vệ uy quyền tuyệt đối của chế độ độc tài, bất chấp những phản đối từ thế giới bên ngoài. Tất cả những ai làm trái mệnh lệnh của đảng và nhà nước đều bị công an thủ tiêu hay bắt giữ không cần xét xử. Đất nước của chúng ta đã trải qua thời kỳ này rất dài từ năm 1945 ở một nửa miền Bắc và từ năm 1975 trên cả nước kéo dài đến giữa thập niên đầu của thế kỷ 21, trước khi Cộng sản Việt Nam chuẩn bị gia nhập WTO.

Mặc dù Cộng sản Việt Nam đã chịu một số áp lực quốc tế khi mở cửa bang giao với Hoa Kỳ và buôn bán với phương Tây từ năm 1995 trở đi, nhưng bộ máy công an vẫn được coi là lực lượng đứng trên tất cả. Các thủ đoạn của bộ máy công an sử dụng trong thời kỳ nói trên vẫn là đàn áp tối đa những ai dám chống lại chế độ, kể cả việc răn đe và cô lập kinh tế những người thân trong gia đình của họ. Chủ trương của bộ máy công an không chỉ là tiêu diệt những người dám chống lại họ, mà còn làm khiếp sợ cả những người chung quanh. Do đó mà những người đối kháng trong thời kỳ này hứng chịu rất nhiều nghiệt ngã, những lên tiếng can thiệp của quốc tế không có nhiều tác dụng.

Từ năm 2000 trở đi, Cộng sản Việt Nam đã phải thay đổi thái độ đối với thế giới khi ký thương ước với Hoa Kỳ và bắt đầu vận động để được gia nhập WTO. Một trong những thay đổi này là Cộng sản Việt Nam không thể nào tiếp tục khống chế xã hội như dưới thời toàn trị, mà phải cải tổ một số luật lệ và sinh hoạt xã hội theo tiêu chuẩn của xã hội mở, đặc biệt là phải chấp nhận sự quan sát của quốc tế về mặt nhân quyền. Cộng sản Việt Nam không muốn thi hành những đòi hỏi vừa kể, và núp sau lý cớ rằng đó là những âm mưu diễn biến hòa bình của các thế lực bên ngoài, để trì hoãn những cải tổ cần thiết, hay nếu có thay đổi cũng chỉ là hình thức.

Từ năm 2005 cho đến nay, Cộng sản Việt Nam vẫn cố trì hoãn những cải tổ về hành chánh, tòa án, tư pháp; thậm chí còn gia tăng các kiểm soát mạng thông tin Internet, nhưng họ cũng biết là không thể tiếp tục trì hoãn sự thay đổi và kiểm soát xã hội theo ý muốn riêng, khi mà họ đang muốn đẩy mạnh sự hội nhập vào nền kinh tế thế giới và thu hút đầu tư từ nước ngoài, với đích nhắm là đưa Việt Nam trở thành nước công nghiệp tiên tiến vào năm 2025. Người ta chưa biết Cộng sản Việt Nam có đạt được đích nhắm này hay không, nhưng ít ra nó buộc họ phải thay đổi lề lối hành xử của bộ máy công an để có bộ mặt “văn minh” hơn trong việc giao tiếp với xã hội bên ngoài và để người ngoại quốc đủ tin tưởng mà bỏ tiền vào đầu tư tại Việt Nam.

Việc Cộng sản Việt Nam phải chấp nhận những “đối thoại nhân quyền” hàng năm với Na Uy, Thụy Điển, Hoa Kỳ; hoặc phải tham gia trả lời các chất vấn về nhân quyền hàng năm của Ủy ban nhân quyền Liên Hiệp Quốc tại Genève, cho thấy là Cộng sản Việt Nam đang bị quốc tế theo dõi và rất ngại mỗi khi bị các cơ quan nhân quyền lên tiếng phản đối về một sự đàn áp nào đó xảy ra. Đương nhiên chúng ta biết sự giới hạn của các phản đối quốc tế; nhưng ít ra đã ngăn chận không cho bộ máy công an có thể tự tung tự tác như dưới thời toàn trị.

Tuy nhiên, một nhân tố góp phần quan trọng trong việc giảm thiểu các hành động trấn áp thô bạo của công an hiện nay chính là phương pháp đấu tranh bất bạo động đã được bà con dân oan, công nhân, các phong trào đấu tranh tôn giáo, các lực lượng dân chủ áp dụng tại Việt Nam trong vài năm trở lại đây.

Đặc tính cốt lõi của phương pháp đấu tranh bất bạo động là các hành động phản kháng công khai để quy tụ số đông, và chính số đông này làm tê liệt nhiều loại trấn áp của công an. Khi công khai những nỗ lực tranh đấu, nhiều người mới thấy đây là những hành động vừa tầm tay của những người dân bình thường trong xã hội. Cũng chính nhờ sự công khai mà nhiều người biết được có rất nhiều người khác cũng có những mơ ước, những uất ức và có cùng mục tiêu như mình. Khi mục tiêu giống nhau thì sự tham gia sẽ dễ dàng và nhanh chóng hơn. Đấu tranh công khai trước mặt nhiều nhân chứng cũng ngăn chận trước các thủ đoạn xuyên tạc, bóp méo, bức cung của chế độ độc tài, vốn kiểm soát toàn bộ hệ thống báo đài. Rõ ràng không thể có được số đông quần chúng nếu không đấu tranh công khai.

Ngược lại, khi số người tham gia đấu tranh ngày càng đông thì các hình thức đấu tranh càng phải là những việc công khai. Khó có thể kéo một số rất đông quần chúng đi làm một việc kín. Và nếu biết khai dụng, số đông quần chúng không cần bạo động vẫn có khả năng làm tê liệt hệ thống nhà tù, vô hiệu hóa hệ thống tuyên truyền, làm ruỗng nát hệ thống hành chánh, v.v. của chế độ. Mỗi người dân chỉ cần đóng góp một phần rất nhỏ trong tầm tay của mình. Khi có nhiều người cùng làm sẽ lôi kéo được số đông ngày một gia tăng, do sự tin tưởng vào chính nghĩa chung. Biến cố hàng ngàn người dân đã tụ tập trước ủy ban nhân dân tỉnh để phản đối vụ công an đánh chết người ở Bắc Giang hôm cuối tháng 6 năm 2010 là một thí dụ điển hình.

Sau hết, chính số đông quần chúng sẽ đẩy giới cầm quyền độc tài vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan. Nếu nhà cầm quyền từ chối giải quyết, họ sẽ phải đối diện với làn sóng chống đối đông đảo và càng gia tăng vì uất ức; ngược lại, nếu họ chịu giải quyết thì họ không thể chỉ làm một vài trường hợp riêng lẻ để lấy tiếng, mà phải giải quyết cho toàn bộ số đông trước mặt. Khi đã đạt được kết quả trong một lãnh vực đó, quần chúng đấu tranh sẽ đòi giải quyết tiếp các oan trái trong những lãnh vực khác. Và kết quả sau cùng vẫn là một chế độ độc tài bị số đông quần chúng làm tê liệt.

Kính thưa quý thính giả, vừa rồi là những đặc tính cốt lõi của đấu tranh bất bạo động. Nhưng với bản chất của công an trong một chế độ độc tài là dùng bạo lực trấn áp, bất kể luật pháp, lý lẽ, hay luân thường đạo lý thì liệu đấu tranh bất bạo động có duy trì được tiềm năng để tiếp tục đấu tranh hay không? Mời quý vị nghe câu trả lời trong phần hai bài viết của tác giả Trung Điền, sẽ được gửi đến quý vị trong mục bình luận kỳ tới.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: