Đất nước của chung nhưng ai giữ? (phần 1)

Đông Hà – Lê Vĩnh

Năm 2001, luật sư trẻ Lê Chí Quang viết bài “Hãy cảnh giác với Bắc Triều”, vạch trần những mưu đồ của Trung Quốc đối với Việt Nam. Đây là bài viết đầu tiên phản đối ảnh hưởng của Trung Quốc. Anh bị nhà nước CSVN bắt giữ năm 2002. Khi đó hành động của Lê Chí Quang thật lẻ loi, nhiều người dân còn ngỡ ngàng không hiểu Lê Chí Quang tại sao lại cảnh báo về thảm họa của Trung Quôc đối với Việt Nam trong thời điểm ấy. Sau đó, hiệp định đánh cá trên vịnh Bắc Bộ, Hiệp định biên giới mới làm những người yêu nước lờ mờ nhận ra rằng Lê Chí Quang đã cảnh báo một thảm họa thật sự đang dần đến với đất nước.

Vài năm sau, đến năm 2007, Trung Quốc trắng trợn thành lập huyện Tam Sa bao gồm các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam. Khi ấy những người yêu nước Việt Nam mới bừng thoát khỏi cơn mê, khỏi bức màn đầy sương khói được giăng bởi những luận điệu, mỹ từ ca ngợi quan hệ hai nước do hai đảng cộng sản Trung-Việt thêu dệt lên. Cuối năm 2007, một cuộc xuống đường phản đối ngay trước đại sứ quán Trung Cộng tại thủ đô Hà Nội và lãnh sự quán Trung Cộng tại Sài Gòn thu hút hàng trăm thanh niên, sinh viên. Những tuần lễ sau đó đều có thêm cuộc xuống đường khác nhưng đều bị dập tắt. Nhưng từ bước ngoặt đó đã xuất hiện ngày càng nhiều những tiếng nói lên án việc cầm quyền Trung Cộng manh tâm thôn tính lãnh hải của Việt Nam và đã có nhiều người chịu chung số phận giống như Lê Chí Quang trước kia. Tức là bị bắt bớ, cầm tù như Pham Thanh Nghiên, Nguyễn Xuân Nghĩa, Trần Đức Thạch, Nguyễn Văn Hải (Điếu cày) v.v… Sau hàng loạt bắt bớ, trấn áp, nhưng sự phản đối của những người yêu nước không hề bị dập tắt. Trái lại tinh thần yêu nước còn bùng lên và lan rộng; nhất là sau vụ khai thác xô-xít. Lúc này nhiều trí thức, tướng lãnh ở trong nước đã đứng lên cất tiếng nói chỉ trích hành động hèn nhát, vô trách nhiệm của chính quyền Cộng Sản; lập những trang web, blog cá nhân vạch trần và lên án hành động bán nước công khai của chính quyền cộng sản.

Sự ra đời của trang web BauxiteVietNam, được coi là sự nhập cuộc đấu tranh của giới trí thức yêu nước, đã là nguồn hỗ trợ vô giá, là điểm tựa tinh thần cho những người dân trong nước cất tiếng đòi hỏi chủ quyền đất nước, lên án những hành vi gây thiệt hại đến đất nước. Tháng 9-2009, chính quyền Cộng sản khi tiếp tục định dùng những biện pháp đê hèn bắt giam và vu cáo một số blogger, nhà báo phạm tội “xâm phạm an ninh quốc gia”. Ngay lập tức dư luận trong và ngoài nước cùng cộng đồng quốc tế đã cất tiếng nói mạnh mẽ và toàn diện, khiến chính quyền cộng sản buộc phải thả những blogger và nhà báo này.

Trước sự phản kháng mạnh mẽ và đầy chính nghĩa của mọi giai tầng trong xã hội về hành vi lấn chiếm của Trung Quốc, chính quyền CSVN thấy khó có thể tiếp tục dùng vũ lực để trấn áp, bèn xoay sang dùng những thủ đoạn vụn vặt nhưng thâm hiểm. Đó là triệu tập, thẩm vấn gây khó dễ cho người yêu nước. Mặt khác họ cũng tìm cách đối phó, xoa dịu dư luận trước sự tham lam của Trung Quốc, như tổ chức các cuộc hội thảo về chủ quyền biển đảo, sưu tầm chứng cứ lịch sử về chủ quyền, phát động phong trào tìm hiểu chủ quyền biển đảo… đồng thời cũng đã gia tăng quan hệ quân sự với các nước lớn trên thế giới có quyền lợi ở Biển Đông, mua sắm một số trang bị quân đội. Tuy nhiên hiệu quả của những xoa dịu này không mấy khả quan, vì người dân biết rõ chính quyền Hà Nội không thực tâm, và không dám làm mất lòng cộng sản Trung Quốc.

Thấy công cuộc thôn tính biển đảo của Việt Nam có dấu hiệu không thuận, Cộng sản Trung Quốc hối thúc hải quân dùng sức mạnh quân sự bắn giết, cướp bóc, phá phách tính mạng và tài sản của ngư dân Việt Nam, gây sức ép với chính quyền CSVN, đồng thời ve vãn, mua chuộc những nhân vật chóp bu trong hàng ngũ lãnh đạo Việt Nam để làm công cụ trấn áp người yêu nước, hoặc tuyên truyền sai lệch về thực trạng, ru ngủ dư luận Việt Nam, hòng tạo điều kiện thuận lợi cho Trung Quốc dễ dàng thôn tính lãnh thổ Việt Nam.

Hành động bắn giết ngư dân Việt Nam là hành động bạo tàn ai cũng có thể thấy, tại sao Trung Quốc ngang ngược làm như vậy? Và họ có ý đồ gì?

Phải chăng họ muốn dọa dẫm ngư dân Việt Nam để ngư dân ta phải rời bỏ vùng biển của tổ quốc mà họ đã xâm lấn?

Đó chỉ là một phần của sự thật.

Kính thưa quý thính giả, như vậy còn phần sự thực nào nữa ? Và phần sự thực đó đe doạ sự tồn vong của đất nước ta như thế nào? Người dân Việt Nam đã và đang làm gì để ngăn chặn sự đe doạ đó? Mời quý vị đón nghe câu trả lời trong phần hai bài viết của tác giả Đông Hà và Lê Vĩnh, sẽ được gửi đến quý vị trong mục bình luận kỳ tới .

(còn tiếp)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: