Bế tắc chung và những lối thoát riêng (phần 1)

Kim Tuấn

Trong lịch sử đảng Cộng Sản Việt Nam chưa bao giờ lãnh đạo của họ lại bế tắc như hiện nay. Dĩ nhiên, ngay trước mắt là những bế tắc về tư tưởng chỉ đạo hay chủ thuyết nền tảng, những bế tắc trong nỗ lực gán ép miễn cưỡng 2 hệ kinh tế ngược chiều, nhưng quan trọng hơn nữa là họ không còn thấy tương lai phía trước. Hay nói cách khác, họ đã cảm được sâu xa trong lòng, tương lai không thuộc về họ.

Trong quá khứ, bị thúc đẩy và chỉ đạo bởi cộng sản Liên Xô và Trung Quốc, với mục tiêu bành trướng khối cộng sản, thống trị thế giới, CSVN được cung cấp đầy đủ mọi mặt để đóng trọn vai một người lính xung kích cho thế giới đỏ. Thật vậy, trong cuộc chiến tranh này họ đã nhận từ các đàn anh, đặc biệt là từ Cộng Sản Trung Quốc sự giúp đỡ to lớn và toàn diện từ chính trị đến ngoại giao, kinh tế, cách thức xiết chặt xã hội, chiến lược chiến thuật, vũ khí, kỹ thuật, và ngay cả nhiều sư đoàn lính Tàu trên đất Việt.

Sau khi cưỡng chiếm Miền Nam, sát nhập hai miền mà họ gọi là “thống nhất”, lãnh đạo Đảng chính thức chọn Liên Xô làm chỗ dựa để lấn chiếm Miên, Lào, và cắt cầu với Trung quốc. Theo 3 tài liệu được đảng CSVN phát hành vào đầu thập niên 1980, thì người “đồng chí lớn TQ” trước đây trở thành kẻ thù nguy hiểm, trực tiếp, và từ thời kháng Pháp đã tỏ ra rất nguy hiểm . Cái giá cho sự “đổi chiều” này của Hà Nội là cuộc chiến Biên giới 1979 với rất nhiều tàn phá, chết chóc.

Một điều mà thế giới cộng sản không bao giờ lường được là Liên Xô và Đông Âu sụp đổ. Có thể nói, những tuyên truyền về sức mạnh vô địch của Liên Xô không chỉ bịt mắt dân chúng mà còn thuyết phục luôn cả giới lãnh đạo mọi nước cộng sản đàn em. Không ai nhìn ra các nguồn lực thật của Liên Xô, hoặc sự tê liệt dần dần của những xã hội với nền kinh tế tập trung, cũng như sự chuyển động của cục diện thế giới đằng sau các cuộc chạy đua vũ khí và vũng lầy Afghanistan. Ngay cả đến nay, giới lãnh đạo CSVN vẫn không dám công khai chấp nhận những nguyên nhân khách quan đã dẫn đến sự xụp đổ của Liên Xô và Đông Âu, và vẫn không công nhận tự do, dân chủ và nhân quyền là xu thế của cả nhân loại ngày nay. Họ còn khẳng định tình trạng hiện nay chỉ là bước lùi “giai đoạn” của CNXH toàn cầu.

Tuy tiếp tục mạnh miệng như thế, nhưng trong hành động thì người ta thấy rất rõ lãnh đạo Đảng biết chắc con đường xây dựng xã hội XHCN không chỉ là “ngõ cụt” mà còn là ” tử lộ”. Chính vì vậy mà hệ thống kinh tế tập trung XHCN đã bị xóa bỏ gần hết để thay bằng hệ thống kinh tế tư bản. Dù cố nặn ra tên gọi gì đi nữa thì loại kinh tế hiện nay chính là loại “kinh tế tư bản bóc lột” mà họ từng lên án thậm tệ suốt từ khi đảng được thành lập cho tới đầu thập niên 1990. Rõ ràng lãnh đạo Đảng đã quyết định xoay sang con đường khác.

Trong tình trạng cuống cuồng hoảng loạn vì mất chỗ dựa Liên Xô, bị cô lập trên thế giới và khủng hoảng toàn diện, cùng với truyền thống dựa dẫm vào đàn anh, lãnh đạo CSVN đành muối mặt xin thần phục trở lại với Cộng Sản Trung Quốc (CSTQ). Hiển nhiên, Bắc Kinh chưa quên mối thù cũ và thấy đây là cơ hội để khai dụng tối đa tình trạng yếu nhược của lãnh đạo CSVN.

Thế là suốt từ giữa thập niên 1990 đến nay, Hà Nội hầu như không dám từ chối Bắc Kinh bất cứ điều gì. Khởi đầu là các Hiệp Ước Biên Giới Trên Bộ, Hiệp Ước Phân Định Vịnh Bắc Bộ mà nhiều phần da thịt Việt Nam bị cắt rời. Kế đến là các làn sóng xâm lấn tràn ngập về kinh tế và văn hóa bất kể các hệ quả. Trên biển Đông, hải quân Trung Quốc coi cả nhà nước Việt Nam như không có. Họ tùy hứng bắn, giết, cướp, bắt giữ ngư dân Việt bất cứ lúc nào, và gọi thẳng đến nhà thân nhân trên đất Việt Nam bắt nộp tiền chuộc. Còn Hà Nội thì không dám gọi đích danh hải quân Trung Quốc khi loan tin về ngư dân ta bị ức hiếp, chứ chưa nói gì đến ý nghĩ dám bảo vệ họ. Và càng khiếp nhược hơn nữa, ngay trong quân sử lẫn khi làm lễ tưởng niệm các chiến sĩ đã hy sinh bảo vệ Trường Sa mới đây, các cấp chỉ huy quân đội, theo chỉ thị từ Hà Nội, vẫn chỉ dám nói là các chiến sĩ này bị “hải quân nước ngoài” giết hại.

Thật khó cho đại khối dân chúng hiểu nổi sự tương phản cực lớn giữa 2 thái độ — tại sao lãnh đạo Đảng có thể hung bạo với dân chúng đến thế mà lại hèn hạ với giặc đến vậy! Không lẽ 15 cái đầu trong Bộ Chính Trị đều chỉ biết thi đua về bản năng chịu nhục để giữ ghế?.

(Còn tiếp)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: