Xuân ở trong rừng (phần 1)

Nguyệt Cầm

Xuân ở trong rừng (phần 1)

Cô tên là Xuân, Nguyễn Thị Xuân. Một cái tên đơn giản, không có chữ đệm cho văn vẻ thơ mộng như Mỹ Xuân hay Bích Xuân. Nhưng đấng sinh thành ra cô khi đặt cho cô cái tên này hẳn cũng ít nhiều mong muốn cho cuộc đời con gái mình đầy tốt đẹp. Đẹp như mùa xuân.

Đã hai mươi lăm mùa xuân đi qua đời cô. Bây giờ, trời đã bắt đầu sang thu. Còn Xuân thì đang ở trong một cánh rừng. Người con gái ngồi bên những thân gỗ mục. Ngồi chờ đợi, hy vọng một mùa xuân đẹp sẽ đến với mình bên kia biển.

Buổi sáng tháng mười, mặt trời đã lên khá cao, thả xuống những tia nắng lấp lánh trên các hàng cây. Những lớp sương đêm đã đọng thành giọt trên cỏ lá, tan chảy nhểu nhão trên các đồ vật, song nắng vẫn không xua tan nổi cái lạnh rét mướt của đêm rừng. Xuân ngồi sát vào góc bếp lộ thiên, có mấy cái lò được làm bằng những cục gạch chồng lên nhau và những cành khô đang bập bùng cháy đỏ. Cô đang nấu những nồi xúp to, những cái nồi cũ kỹ, ám khói đen ngòm. Xúp được nấu bằng rau cải, khoai củ và thịt. Khi là thịt, khi là lưỡi bò. Hơi nóng của lửa và của những nồi xúp đang bốc hơi chung quanh vẫn không làm cô đủ ấm. Cô ngồi chấp hai tay vào nhau trong dáng dấp co ro. Thỉnh thỏang có tiếng chim hót, quạ kêu, tiếng lũ sóc chạy nhảy trong lùm cây, tiếng súng vọng lại từ xa của những người thợ săn… Bất cứ một tiếng động nào bật lên cũng làm cô giật mình lo sợ.

Mỗi ngày Xuân có nhiệm vụ phải nấu vài ba nồi xúp to như thế để đủ bữa ăn cho cả hàng mấy chục người. Cô phải dậy sớm hơn những người bạn của cô. Cô dậy khi sương còn lan man bay. Khi đám người ấy, còn đang rúc vào nhau tìm hơi ấm, tiếc hơi ấm, ráng níu kéo giấc ngủ trong những chiếc chăn dầy. Chốc nữa họ sẽ thức dậy, họ sẽ phụ giúp nhau dọn chén bát và quây quần bên những bộ bàn ghế thấp bằng nhựa cứng để chia phần ăn. Sau bữa ăn, mỗi người một nhiệm vụ. Người thì đi rửa chén bát ở một chỗ có để thau chậu, những bình chứa nước. Chén bát rửa xong được úp gọn ghẽ trong một chiếc caddie, lọai xe đẩy dùng để hàng hóa vào khi đi mua sắm trong siêu thị. Những người có phận sự giặt giũ thì lo giặt rồi phơi quần áo trên những sợi cước dầy, giăng từ thân cây này qua thân cây nọ. Cũng có những thanh niên nhàn nhã ngồi dạo đàn guitar, họ ngồi bên tách cà phê, tách trà, trò chuyện rôm rả. Sau đó, họ sẽ đi tìm củi khô, thứ nhiên liệu duy nhất để nấu ăn và sưởi ấm. Hoặc làm việc gì đó nặng nhọc hơn, những việc dành cho đàn ông. Những phụ nữ sẽ dọn dẹp căn lều, thu dọn rác rưới. Mỗi người mỗi việc, cần mẫn chăm chỉ.

Trong bối cảnh sinh họat này, không ai có thể nghĩ đây là những người thường xuyên sống với nỗi lo sợ bị bắt bớ, trục xuất. Nếu là mùa hè, nhìn đám thanh niên gọn gàng trong bộ quần jeans, áo thun màu sắc tươi vui, với giầy thể thao lăng xăng chạy giỡn. Người ta có thể tưởng như đây là một khu cắm trại dành cho giới trẻ. Họ không thiếu ăn, thiếu mặc. Tất cả được cung cấp bởi những người dân tốt bụng sống trong những làng mạc gần đó. Luôn cả vấn đề vệ sinh cá nhân. Câu lạc bộ thể thao của thị xã đã cho họ đến tắm rửa một tuần một lần. Họ luôn lau chùi phòng tắm sạch sẽ sau khi xử dụng. Không thấy rác rưới vứt bừa bãi chung quanh khu đất. Phong cách đó đã lấy được tình cảm của người dân trong vùng.

Có thể gọi đây là một cái làng Việt nam có bảy căn nhà là bảy cái lều lớn dựng lên giữa rừng. Bảy chiếc lều cho tám mươi lăm người, chỉ để ngủ, nên không có chỗ chứa đồ lặt vặt. Vì thế những vật dụng cá nhân như gương lược, bàn chải đánh răng, ngay cả cái đồng hồ coi giờ đều được để phía ngòai, trong những chiếc hộp nhựa đặt giữa những chạc cây, hay móc trên những mốc cây. Chúng được giữ chặt chẽ hơn bằng những lớp băng keo dán cứng. Vậy mà cạnh lều, họ còn dành riêng một góc để lập một trang thờ, thờ Phật. Họ thắp hương mỗi ngày và lúc nào cũng có đĩa trái cây cúng Phật. Họ tin vào Đức Thế Tôn sẽ ban cho họ mọi sự yên lành.

Một làng VN nhỏ bé hay một bộ lạc hiện đại ở thế kỷ 21?

“Bộ lạc Việt Nam hiện đại” này người Pháp gọi đó là “Jungle Vietnamienne”, một cánh rừng thuộc thị xã Angres, trên xa lộ 26 giữa Arras và Calais, cách Calais khỏang một trăm cây số. Lối đi dẫn vào rừng là một con đường mòn nhỏ hẹp, cây cối um tùm rũ xuống hai bên. Phải cúi đầu, khòm lưng xuống và dễ bị vấp ngã nếu không để ý vì lởm chởm ổ gà. Bên ngoài là một trạm xăng lớn, tấp nập khách đường xa dừng lại nghỉ ngơi, ăn uống nhưng vào sâu bên trong thì thực sự đây là một cánh rừng hoang dã bởi còn có những chiếc hố, dấu vết lưu lại bởi bom đạn từ thời đệ nhị thế chiến. Jungle theo định nghĩa là một vùng rừng rậm miền nhiệt đới. Nhưng Jungle được nói đến khá nhiều khoảng thời gian gần đây, trên những thông tin, thời sự. Jungle được xem như một nơi cư trú, một lán trại của những người nhập cư bất hợp pháp. Jungle là một hiện tượng của tỉnh Pas De Calais, vùng Bắc nước Pháp.

Giữa tháng sáu năm nay, tại một cánh rừng mang tên Téteghem thuộc tỉnh Dunkerque. Nhân viên kiểm lâm đã khám phá ra một số đông người VN không giấy tờ hợp pháp, ẩn náu trong rừng chờ cơ hội tìm đến những bãi đậu xe gần đó. Đây là những bãi đậu rộng lớn dành riêng cho các xe vận tải, lọai vận tải chuyên chở hàng hoá đến từ các nước Âu châu, thường dừng lại nghỉ ngơi trước khi vào cảng Calais để qua bên Anh bằng phà. Những người VN này sẽ tìm cách lẻn trốn trong xe, nhập cảnh đến Anh quốc cùng số hàng hóa đó. Đã có một người đàn ông hai mươi bảy tuổi chết để lại vợ con ở Việt Nam. Anh chết vì bị rớt từ trên mui xe xuống lòng đường.

Và cuối tháng chín vừa qua, tại một cánh rừng khác, cũng không xa Calais là bao. Một số đông cả hàng trăm nhân viên công lực của tỉnh đã bố ráp, bao vây và bắt được 287 người A Phú Hãn. Trong số đó, có khỏang gần phân nửa trẻ vị thành niên. Có người đang bị ghẻ lở, bệnh tật. Khu lều trại đã bị giải tán sau đó. Nhưng chính phủ Pháp, sở di trú đang gặp nhiều khó khăn khi giải quyết tình trạng này. Với cái gọi là nhân đạo “Humanitaire”, nhiều sự chống đối về giải pháp trục xuất những người này hồi hương với lý do quê hương họ là một xứ sở đang có chiến tranh khốc liệt. Trả họ về là đẩy họ vào cái chết. Hiện tại, một số người đã được đưa về A Phú Hãn, những số khác được phân tán đi nhiều nơi gọi là tạm cư chờ xét xử.

Chuyện A Phú Hãn chưa xong thì bây giờ lại đến chuyện “Jungle Vietnamienne”. Việt Nam, A Phú Hãn, Irakien, hay Erythréen v..v… Tất cả những cư dân bất hợp pháp kể trên đang được gọi bằng một cái tên mới là “Nouveaux boat people”, vì họ đều có chung một mục đích là vượt biển qua Anh. Nơi mà họ đã được hứa hẹn và tin chắc rằng mình sẽ có ngay một việc làm để sống. Còn nơi nào lý tưởng hơn để họ cắm cọc, dựng lều sống qua ngày như vùng Calais. Một thị trấn có hải cảng nằm ngay bờ biển Manche. Xuống được tàu, chỉ mất hơn một giờ đồng hồ qua bên kia biển là có thể chạm đến vùng đất hứa.

Các địa điểm gọi là “Jungle” xung quanh Calais đã có từ lâu. Dân nhập cư bất hợp pháp khi bị lộ tung tích phải trốn đi nơi khác. Nhóm kia đi thì ít lâu sau nhóm nọ lại đến. “Jungle Vietnamienne”, nơi tạm trú của tám mươi lăm người Việt đủ mọi lứa tuổi, trước là chỗ ở của những người Kosovas. Khi đến đây, những người VN này cũng đã từng bị lùng bắt, tháo chạy từ một nơi khác. Phải chăng họ cũng chính là những người đã trốn thóat từ rừng Téteghem trong tháng sáu vừa qua ?

Họ từ đâu đến? Từ những tỉnh lỵ nghèo nàn của Việt Nam, vì sống cơ cực nên mơ một đời sống tốt đẹp hơn để phải mạo hiểm phiêu lưu như thế chăng? Không hẳn là những người nghèo, cùng quẫn. Mỗi người mỗi hòan cảnh khác nhau. Có người có tài sản cầm cố lấy tiền, có người vay nợ để trả cho tổ chức. Đa số đi từ Nghệ An, Thanh Hóa, Quảng Ninh. Một ít người đi từ Quảng Bình, Đắc Lắc v.v….

(còn tiếp)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: